Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tư 2026
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 28875957

 
Khoa học kỹ thuật 05.04.2026 23:48
Giải quyết tranh chấp biển Đông: Dùng robot ngầm xác định chủ quyền thềm lục địa
27.05.2009 22:11

Một thiết bị điều khiển từ xa - ROV đã được một nhóm các nhà nghiên cứu từ Cộng hòa Ireland chế tạo nhằm giúp xác định ranh giới dưới đáy biển của các quốc gia.

John Rainsford

Latis

Thiết bị do đại học Limerick chế tạo

Được lấy tên vị thần bia và nước của xứ Celtic, ROV Latis vừa kết thúc thời gian vận hành thử nghiệm ở vùng biển phía tây Ireland.

Thông tin do thiết bị thu thập sẽ được dùng để giải quyết một lần và vĩnh viễn các tranh chấp về đường lục địa.

Máy sẽ dùng hệ thống camera chất lượng cao và có độ nhạy màu trong điều kiện ánh sát rất yếu.

Simon Marr là phân tích gia về thị trường kỹ thuật tại Đại học Limerick, giải thích rằng hệ thống này được thiết kế để khảo sát đáy biển và được trang bị đường truyền cáp quang để chuyển mọi thông tin thu thập được về trung tâm

Xác định biên giới

Rất nhiều đường biên trên biển là vấn đề gây ra tranh chấp ác liệt, và có những khu vực rộng lớn được nhiều quốc gia cùng tuyên bố chủ quyền một lúc.

Theo công ước Luật Biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc, một quốc gia có quyền khai thác đến chân thềm lục địa của mình.

Các khu vực này thường có nhiều dầu khí và các nguồn khoáng sản khác, cho nên liên tục bị các nước dòm ngó và tranh chấp, bất đồng về chuyện các đường biên đó bắt đầu từ đâu và kết thúc ở chỗ nào.

Nga và Canada đều đang tranh chấp khu vực Bắc cực, mỗi nước đều đầu tư hàng triệu USD vào nghiên cứu vùng nước sâu trong một khu vực mở rộng ra chừng 1,75 triệu cây số vuông.

New Zealand cũng chi hàng triệu USD để khảo sát tương tự với các vùng biển đảo của họ.

Mốc biên giới biển của Nga

Nga và Canada đầu tư rất nhiều vào khảo sát đáy biển

Thiết bị điều khiển từ xa của Ireland cũng có khả năng khảo sát các vùng tài nguyên ẩn nấu đó.

Được nhóm Nghiên cứu robot di chuyển và biển thuộc đại học Limerick chế tạo, ROV Latis có thể nghiên cứu chi tiết đáy biển ở độ sâu 1.000m.

Daniel Toal, trưởng khoa Khoa học và công nghệ của trường, giải thích rằng thiết bị này sẽ có nhiều ứng dụng khác nhau.

Ví dụ như máy có thể giúp vẽ bản đồ dưới đáy biển, khảo sát hải dương học, thực hiện các nghiên cứu về tác động môi trường, và thậm chí còn có thể tham gia quốc phòng.

Các nhà thiết kế cũng chế tạo đường truyền quang học đặc biệt cho các thiết bị di chuyển DVL, có chức năng kiểm soát tốc độ và hướng di chuyển.

Họ có thể tính toán vị trí của thiết bị với độ chính xác cao nhất.

Hệ thống này có thể khảo sát nhiều khu vực rộng lớn dưới nước rất nhanh chóng, chỉ với một hệ thống tàu kéo đơn giản, và nếu trong một khu vực nhỏ như cảng biển thì nó có thể tự di chuyển.

Hệ thống điều khiển

ROV Latis có tám máy đẩy và hệ thống phao nhanh chóng cắt rời, cho phép lặn nhanh chóng và ghi nhận tư liệu video chất lượng cao mà không cần phải quay trở về tàu mẹ.

Bên trong đã có sẵn hệ thống hướng dẫn định vị và điều khiển, cho phép điều chỉnh khi biển động.

Sự dịch chuyển của thiết bị được thực hiện qua ăng-ten nhận thông tin dẫn đường GPS từ vệ tinh, thông qua tám đường dây cáp quang, và có thể tự di chuyển thông qua xử lý máy tính hoặc hệ thống lái tự động.

Các hình ảnh chất lượng cao trên máy tính sẽ giúp xác định vị trí, địa điểm, chiều di chuyển và cự ly của thiết bị đối với đáy biển và tàu mẹ cùng lúc.

Trên xe tự hành cũng có một hệ thống kiểm soát lỗi rất đặc biệt, sẽ được khởi động trong trường hợp có một máy đẩy bị mất điều khiển.

Khi đó thì máy tính sẽ điều chỉnh các động cơ còn lại cho tương xứng và giữ ROV ở đúng vị trí cần thiết.

Sơ đồ Latis

Hệ thống máy tính cho phép ROV Latis hoạt động hiệu quả

Hiện cũng có nhiều đối thủ cạnh tranh với ROV Latis, nhưng hệ thống này có khả năng ghi nhận và phân tích thông tin đáy biển nhanh hơn nhiều.

Đây cũng là lần đầu tiên có hệ thống máy cho phép chụp ảnh chất lượng cao trong tầm 2m dưới đáy biển.

Stephen M Jones, giảng viên địa chất ở trường Trinity College Dublin, giải thích rằng các vùng mỏ dầu khí thông thường thường quá sâu để dùng ROV chụp ảnh trực tiếp, nhưng Latis có thể phát hiện thấy "các thẩm thấu chất hydrocarbon dưới đáy biển".

"Các phát hiện đó có thể khiến các công ty khai thác quan tâm và đầu tư khảo sáng các tầng đất đá sâu hơn bên dưới, với hi vọng tìm được khu mỏ có giá trị kinh tế", TS Jones nói.

Cũng được lắp đặt trên Latis còn có các đầu dò sonar, cho phép thiết bị nằm cách đáy biển vài centimetr còn người điều khiển từ xa có thể dễ dàng lái qua joystick.

Có khả năng di chuyển với tốc độ 2 knots dưới đáy biển, hệ thống cũng được thiết kế để kiểm tra gần đối với các hệ thống máy móc dưới đáy biển của ngành công nghệ dầu khí.

Latis cũng có thể kiểm tra các thiết bị dưới biển xem có dấu hiệu hư hại nào hay không, ví dụ như bị đá rơi hay rò rỉ.

Các máy quay phim chất lượng cao cho phép chuyển hình ảnh về tầu mẹ để nghiên cứu các hư hại đó.

Người điều khiển máy cũng có thể giúp kéo máy ra khỏi các vùng rắc rối.

Từ tàu mẹ, các nhà khoa học có thể tìm ra các báo cáo về khả năng mỏi vật liệu hay đá rơi do các biến động dưới đáy biển gây ra.

Phân tích môi trường

Hình minh họa

Nhóm chế tạo nói phạm vi ứng dụng của Latis rất rộng

Latis cũng có thể ứng dụng vào các khu vực ít thương mại hơn.

Các nhà khoa học biển quan tâm đến việc khảo sát hệ thống động thực vật dưới đáy biển, hay giới khảo cổ dưới đáy biển có thể tận dụng các chức năng của hệ thống này.

Trước đây, các robot đại dương được kéo theo đuôi tàu (tow-fish) hay được dùng để chụp ảnh đáy biển bằng sóng âm, nhưng phương pháp đó cho ra ảnh chất lượng không cao, độ phân giải kém và hình ảnh đen trắng hoặc có thay đổi độ sáng tối.

Các thiết bị kiểu đó di chuyển với tốc độ 20 knot trên bề mặt biển và khảo sát theo phương pháp được gọi là "lawn-mower" hay giống như máy cắt cỏ.

Trong khi đó Latis dùng được cả hệ thống sonar lẫn máy quét, cho phép khảo sát các đối tượng như xác tàu đắm, cả phần nổi trên mặt lẫn chìm sâu dưới đáy.

Hiện tại, các nhà điều tra tai nạn tàu biển thường thuê các thiết bị tự hành dưới đáy biển AUV với giá có đến 20.000 euro mỗi ngày.

Nhóm thiết kế nói Latis sẽ hiệu quả hơn và rẻ hơn vậy rất nhiều.

Và người sử dụng cũng không cần phải lo chuyện lạc mất máy móc, vì nó được trang bị hệ thống giúp định vị và tìm kiếm dễ dàng, trong trường hợp bị đứt dây neo.

Ngay bây giờ thiết bị này đã có thể giữ vai trò đặc biệt đối với nước chủ nhà Ireland.

Vào năm 2007, một nghị quyết của Liên Hiệp Quốc đã mở rộng lãnh thổ của nước này.

Họ được mở rộng thềm lục địa ra khỏi tầm giới hạn 200 dặm biển.

Có thêm một phần diện tích to bằng một nửa phần lãnh thổ trên đất được gắn thêm vào vùng chủ quyền của Ireland, mở rộng viễn cảnh về khai thác khoáng sản của họ.

Đây có thể là lý do để vị thần Celtic uống mừng một vài cốc bia

 nghĩa của báo cáo thềm lục địa

Bản đồ Biển Đông được Trung Quốc đính kèm trong công hàm cho Liên Hiệp Quốc

Hôm 06/05, Việt Nam và Malaysia nộp cho Ủy ban Ranh giới thềm lục địa Liên Hiệp Quốc (LHQ) báo cáo chung về khu vực thềm lục địa kéo dài liên quan đến hai nước.

24 tiếng sau, Đại diện Thường trực của Trung Quốc tại LHQ gửi công hàm cho Tổng thư ký Ban Ki-moon, yêu cầu Ủy ban không xem xét hồ sơ của Việt Nam và Malaysia.

Theo lịch trình, hồ sơ của Việt Nam và Malaysia sẽ được đưa vào chương trình nghị sự của ủy ban Liên Hiệp Quốc tại New York, từ 10/08 đến 11/09 năm nay.

Ông Dương Danh Huy, một thành viên của Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông, một tổ chức phi chính phủ, trả lời một số câu hỏi của độc giả về báo cáo thềm lục địa.

Dương Danh Huy: Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa LHQ chỉ khuyến nghị về ranh giới thế nào là phù hợp với địa lý đáy biển. Trong trường hợp có tranh chấp, Ủy ban chỉ khuyến nghị nếu các bên trong tranh chấp đồng ý. Khuyến nghị của Uỷ ban không có giá trị pháp lý trong việc phân xử tranh chấp chủ quyền giữa các nước.

Khuyến nghị của ủy ban sau này có được ghi chép trong các atlas địa lý hay không?

Trong trường hợp có tranh chấp, Ủy ban chỉ khuyến nghị nếu các bên trong tranh chấp đồng ý.

Dương Danh Huy

Nếu Uỷ ban khuyến nghị về ranh giới thềm lục địa cho một nước và nước đó chấp nhận thì ranh giới đó sẽ có giá trị ràng buộc pháp lý, và các atlas hoàn toàn có thể vẽ ranh giới đó.

Trong trường hợp Biển Đông, nếu Ủy ban cho rằng tồn tại tranh chấp nên không khuyến nghị, các atlas có thể vẽ yêu sách của các nước, nhưng những yêu sách đó không phải là ranh giới đã được LHQ công nhận.

Xin cho biết sự khác nhau của hai hồ sơ VN nộp cho LHQ, một là nộp riêng, cái còn lại nộp chung với Malaysia.

Theo quy định của LHQ, trong những vùng có tranh chấp, các nước trong tranh chấp có thể nộp báo cáo chung. Đó là trường hợp vùng báo cáo phía Nam Biển Đông, vì trong vùng này yêu sách của VN có thể nằm chồng lấn lên yêu sách của Malaysia. Trên nguyên tắc, sau này hai nước có thể phân chia vùng báo cáo chung với nhau.

Vùng báo cáo của Việt Nam phía Bắc Biển Đông không nằm chồng lấn lên yêu sách của Malaysia hay Philippines, nên Việt Nam báo cáo riêng.

Tôi nghĩ có dấu hiệu VN và một số nước Đông Nam Á muốn phối hợp với nhau. Ví dụ, ngoài việc Việt Nam và Malaysia nộp báo cáo chung, đọc hồ sơ, tôi thấy có vẻ VN và Malaysia tránh báo cáo về các vùng có thể nằm chồng lấn lên những vùng mà Philippines có thể đòi hỏi, và Việt Nam và Malaysia bảo lưu quyền báo cáo thêm. Như vậy tránh việc Philippines phản đối các báo cáo của Việt Nam và Malaysia.

Trả lời BBC, phía ngoại giao Việt Nam nói hồ sơ đã nộp cho LHQ, bây giờ cứ để LHQ xét. Có phải là VN không làm gì được nữa?

Theo tôi, VN không nên đợi quyết định của LHQ một cách thụ động, mà phải chủ động có một chiến dịch ngoại giao, thông tin để tranh thủ ủng hộ của thế giới. Việt Nam cần tranh thủ sự ủng hộ không chỉ trong vấn đề thềm lục địa mở rộng mà trong cả tranh chấp Biển Đông nói chung.

VN phải có một tư duy mới về TQ: không bị ru ngủ bởi lời lẽ của Trung Quốc, không sợ TQ trả đũa nếu mình làm điều cần thiết để bảo vệ chủ quyền.

Dương Danh Huy

Phản đối của TQ là cản trở nhưng cũng là cơ hội để VN cho thế giới thấy tính phi lý trong đòi hỏi của TQ.

Về lâu dài, theo ông, Việt Nam cần có chiến lược thế nào trong tranh chấp với Trung Quốc?

Tất nhiên phải có sức mạnh kinh tế và quân sự, nhưng đó là vấn đề của mọi quốc gia, không riêng cho tranh chấp Biển Đông.

Riêng về tranh chấp Biển Đông, VN cần dùng những biện pháp ngoại giao, thông tin và pháp lý để xây dựng dư luận quốc tế rằng đòi hỏi của TQ là bất hợp pháp, bất công và đe dọa cả các nước khác chứ không chỉ Việt Nam.

Về pháp lý, VN có thể xin Ý kiến Tư vấn của Tòa án Công lý Quốc tế về phạm vi các vùng biển thuộc về Hoàng Sa, Trường Sa để cản trở việc Trung Quốc lợi dụng tranh chấ Hoàng Sa, Trường Sa để đòi biển một các quá mức. Ý kiến Tư vấn của Tòa tuy không có tính ràng buộc nhưng cũng là tiếng nói mạnh mẽ.

VN phải có một tư duy mới về TQ: không bị ru ngủ bởi một số lời lẽ, tuyên bố của Trung Quốc, không sợ TQ trả đũa nếu mình làm điều cần thiết để bảo vệ chủ quyền. Có ý kiến đại ý sống cạnh nước lớn thì phải biết cách mà sống. Đành rằng thế, nhưng cách đó không thể bao gồm không làm điều cần thiết để bảo vệ chủ quyền, mà quốc tế hoá tranh chấp là một trong những điều cần thiết.

TRUNG QUỐC BẤT CAO HƯNG - (TRUNG QUỐC KHÔNG HÀI LÒNG - UNHAPPY CHINA)


Trong thời gian gần đây, báo chí Việt Nam nói nhiều tới Trung Cộng vì việc khai thác bauxite ở Cao nguyên, báo chí quốc tế nhắc nhiều tới Trung Cộng về tham vọng ở biển Đông và phong trào tinh thần tự hào quốc gia đang lên mạnh ở nước này.

Sau cuộc diễn binh ngoài khơi Thanh Đảo trong tháng 4 kỷ niệm 60 năm thành lập hải quân Trung Cộng, nhiều tờ báo trong nước lại một lần nữa tuyên bố lãnh thổ Trung Cộng bao gồm cả biển Nam Hải, cộng thêm một diện tích trên 3 triệu cây số vuông.

Cuộc diễn binh có 14 nước gởi 21 tàu chiến đến tham dự. Trong đó có khu trục hạm USS Fitzgerald của Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ. Trung Cộng huy động 25 tàu chiến của 3 hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải cùng 31 chiếc phi cơ. Qua cuộc diễn binh này, lần đầu tiên Trung Cộng trình làng 4 chiếc tàu ngầm, trong đó có 2 chiếc tàu ngầm nguyên tử: Trường Chinh 6 và Trường Chinh 3.


Những lời tuyên bố của những sĩ quan hải quân cấp nhỏ, và một số báo chí Trung Cộng chỉ làm trò cười cho thế giới vì chưa có quốc gia nào coi một vùng biển cả là lãnh thổ của mình. Tuy nhiên, từ lâu Trung Cộng đã tự nhận lãnh hải chính thức của nước này bao gồm hầu hết vùng biển Đông nằm giữa Việt Nam và Phi Luật Tân, bao trùm vùng Trường Sa, xuống tận Mã Lai. Đường lãnh hải mở rộng còn đi đến tận Guam với quan niệm chia đôi Thái Bình Dương với Hoa Kỳ.


Trước cuộc thao diễn hải quân, Trung Cộng gọi là duyệt binh, dư luận thế giới cũng đã phải ngạc nhiên và lo ngại tinh thần quốc gia cực đoan đang lên mạnh ở quốc gia đang trở thành cường quốc kinh tế và quân sự đứng hàng thứ 3 trên giới.

Vào khoảng đầu tháng 3, nhà xuất bản Giang Tô đã phát hành cuốn “Trung Quốc Bất Cao Hưng”, được dịch sang Anh ngữ là “China’s Not Happy” hay “Unhappy China”, và từ Anh ngữ lại được nhiều người chuyển sang tiếng Việt là “Trung Quốc Không Vui”. Cuốn sách được nhà sách Giang Tô giới thiệu trong một tháng đã bán được 60 vạn cuốn, là cuốn sách “luận thời cuộc thuộc hàng đệ nhất kỳ thư”!!. Cuốn sách chứa 340.000 chữ, mang bài viết của 5 tác giả, đều là những ngòi bút tên tuổi ở Trung Cộng:

- Tống Tiểu Quân, là bình luận gia của Đài truyền hình Trung ương Trung Cộng (CCTV) và đài truyền hình vệ tinh Phượng Hoàng.

- Vương Tiểu Đông, là người từng tốt nghiệp quản trị kinh doanh ở Nhật và toán học trường Đại học Bắc Kinh, cha đẻ của “Nghịch thuyết Chủng Tộc Chủ nghĩa.”

- Hoàng Kỉ Tô, là một nhà xã hội học, chủ bút tờ Khoa Học Xã Hội Quốc Tế.

- Lưu Ngưỡng, là một nhà bình luận viết nhiều bài báo về văn hoá, lịch sử và kinh tế.

- Tống Cường là người đã từng là đồng tác giả cuốn “ Trung Quốc Khả Dĩ Thuyết Bất” tức “Trung Quốc Có Thể Nói Không”, cho rằng từ lâu Trung Quốc đã bị người Tây Phương đàn áp, đây là thời gian mà Trung Quốc có thể đứng lên chống lại những sự bất công này.


Theo ông Lý Anh, là người của một công ty quảng cáo bán sách, vào ngày 2 tháng 4, cuốn “Trung Quốc Bất Cao Hưng” đã được in thêm 440.000 quyển.

Cuốn sách nêu lên những điểm làm Trung Quốc “không vui” như biến cố Tây Tạng và cuộc rước đuốc thế vận hội Olympic Bắc Kinh là bằng chứng Tây Phương muốn bao vây, hạ nhục Trung Quốc.
Những chính khách như Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy là những người khai thác thời cơ bất chánh và tấn công Trung Quốc.

Vụ sữa Tam Lộc nhiễm độc melamine là bằng chứng thành phần kinh doanh bất lương khinh thường giá trị cốt lõi Trung Quốc. Để có thể chiến thắng những điểm không vui này, các tác giả trong cuốn sách đề nghị:

Phải biến Trung Quốc thành một quốc gia đại anh hùng. (Trung Quốc ưng cai….đại đích anh hùng quốc gia)
Phải nắm chặt lưỡi kiếm để kinh doanh thương mại, làm cho Trung Quốc trở thành đại cường quốc. (trì kiếm kinh thương, quật khởi đại quốc chế thắng chi đạo).
Quân đội Nhân dân phải tuân theo giá trị Trung Quốc sẳn sàng bảo vệ lợi ích Trung Quốc.
Không nên nghe những lời đường mật của bọn đầu cơ tài chánh.
• Phải biết rằng chiến lược ngoại giao của Tây phương là chiến lược sẳn sàng rút súng.
• Phải can đảm bảo vệ an ninh quốc tế, dọn đường để Trung Quốc thành siêu cường quốc, lãnh đạo thế giới.

Cuốn sách của thành phần Tân Tả Phái đang phát huy “chủ nghĩa tân ái quốc” này, cũng đã gặp nhiều sự chỉ trích từ trí thức trong nước.

Giáo sư Cảnh Khải Toàn của trường Đại Học Nam Kinh và cũng là một cây bút của tờ Nam Phương Đô Thị Báo (Southern Metropolis Daily) nói rằng: “Trung Quốc đang gặp nhiều vấn đề khó khăn nội bộ, không cần phải đưa ra những lời đương đầu với thế giới. Đây là hành động nguy hiểm. “Trì kiếm kinh thương” là chủ trương rừng rú không khác Hitler đã từng chủ trương “dùng lưỡi gươm của Đức để chiếm đất đai cho người Đức canh tác”. Những tác giả trong cuốn “Trung Quốc Bất Cao Hưng” cũng không hiểu sức mạnh giới hạn của Trung Quốc và họ cũng không hiểu rõ các vấn đề quốc tế.”

Giáo sư sử học Tiêu Công Tần của trường Đại học Thượng Hải, là người từng viết bài báo: “Vì sao ông phản đối kích tiến dân tộc chủ nghĩa” tạo được nhiều ảnh hưởng trong giới sinh viên, nói rằng “Vương Tiểu Đông là bạn lâu đời của ông, hơn 10 năm qua Vương Tiểu Đông dùng thì giờ để cỗ võ chủ nghiã quốc gia, nhưng ông ta đã đưa một học thuyết sai lầm, một chủ nghiã kỳ thị chủng tộc, ái quốc cực đoan có thể đưa dân tộc đến thảm hoạ. Trung Quốc chỉ là nước mới ngoi đầu lên sau hơn một thế kỷ đau thương, còn đang phải tranh đấu để khắc phục nhiều khó khăn còn tồn tại.”

Bà Lý Hồng Mai của tờ Nhân Dân Nhật Báo điện tử: “kể từ Chiến tranh Nha Phiến năm 1839, Trung Quốc đã bị gọi là “Đông Phương Bịnh Nhân”, 100 năm trước đây Trung Quốc bị liệt cường xâu xé, 50 năm trước đây Trung Quốc đã phải chết đói hàng loạt. Ngày nay người Trung Quốc có thể tự hào đã đứng dậy nổi, nhưng phát động tinh thần quốc gia cực đoan là việc làm không đem lại lợi ích gì cho Trung Quốc và đi ngược lại khuynh hướng toàn cầu hoá, không khác gì đem cát ngăn chận bánh xe đang tiến đến một nền văn minh mới.”
Dù bị nhiều học giả trong nước phản đối, từ cuốn “Trung Quốc Khả Dĩ Thuyết Bất” đến
“Trung Quốc Bất Cao Hưng” cho thấy ở quốc gia “Con Trời” đang dấy lên một phong trào chủ nghiã Đại Hán đầy nguy hiểm.

Theo một kết quả thăm dò của Sina.com phỏng vấn 5.381 người, 54,4% cho rằng Trung Cộng cần phải khai thác cuộc khủng hoảng kinh tế để bước ra sân khấu quốc tế với vai trò lãnh đạo, khoảng 41% cho rằng chủ nghiã quốc gia kích tiến là chủ nghiã ảo tưởng, nguy hiểm, cần phải được kiểm soát.

Có thể nói thế giới ngày nay đang có nhiều nguy hiểm đợi chờ.


Nói chuyện tại trường Đại học John Hopkins trong ngày 22 tháng 5 vừa qua, ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon đã kêu gọi trật tự thế giới mới hiện nay cần có một sự lãnh đạo đa quốc gia để đối phó với thay đổi khí hậu, chống nghèo đói, bệnh tật, chủ nghĩa khủng bố. Nếu không, nhân loại có thể đi tới chiến tranh tận diệt.

Thay đổi khí hậu có thể là nguyên nhân đưa tới những loại vi khuẩn mới. Hết bệnh SARS tới cúm gia cầm H5N1, và hiện giờ là vi khuẩn cúm H1N1, một tập hợp gen của cúm người, cúm heo và cúm gia cầm, đang làm cho các nhà khoa học điên đầu không biết từ đâu sinh ra, nó được gọi là cúm heo (swine flu) nhưng trên thế giới không có con heo nào bị bệnh để lây cho người mà chỉ người truyền sang người. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) lo ngại vi khuẩn này có biến thể trở thành một loại vi khuẩn vô cùng nguy hiểm. Thay đổi khí hậu cũng sẽ gây nên hạn hán, bão lụt, tan rã băng hà, thiếu nước uống, làm thay đổi mực nước biển, làm nhiều vùng đất chìm xuống lòng đại dương.
Bên cạnh con dao thay đổi khí hậu với nhiều đe doạ khôn lường đang treo lơ lững trên đầu nhân loại, một thế giới đang muốn tìm hoà bình, thịnh vượng, các dân tộc sống hài hoà cũng đang dấy lên nhiều phong trào cực đoan. Có thể gọi là những con vi khuẩn chính trị. Vi khuẩn nguy hiểm nhất là vi khuẩn NEO.


Ở Âu châu đã nổi lên phong trào Tân Quốc Xã (Neo-Nazism) , thành phần này không chỉ hoạt động ở Đức mà hiện đang có mặt ở nhiều nước như Pháp, Bỉ, Croatia, Serbia, Nga, Hoa Kỳ. Neo-Nazi ở Hoa Kỳ do ông George Lincoln Rockwell thành lập từ năm 1959, hoạt động bí mật trong thành phần da trắng kỳ thị chủng tộc cực đoan .Ở Hoa Kỳ còn có những thành phần cực đoan Neo-Cons

.

Neo-cons hay Tân Bảo Thủ là nhóm nuôi tham vọng phục hồi lãnh thổ Do Thái từ thời vua David, nhưng họ mượn lý thuyết Cách Mạng liên tục của Trosky, cho rằng Hoa Kỳ cần phải chiến tranh liên tiếp để bành trướng chủ nghiã tư bản phúc âm (Evangelical Capitalism).

Họ chủ trương Hoa Kỳ phải lãnh đạo thế giới, là nước có quyền tấn công bất cứ nước nào Hoa Kỳ cảm thấy nguy hiểm, Liên hiệp quốc chỉ là cơ quan ngăn chận sự lãnh đạo của Hoa Kỳ. Nhóm này đã chọn lựa thống đốc George W. Bush là một người Tin Lành Evangelical không có nhiều kiến thức chính trị để đầu tư. Họ đã thành công và trở thành những nhân vật nòng cốt chi phối toàn diện chính sách đối ngoại Hoa Kỳ trong 4 năm đầu tiên. Họ là cha đẻ của chiến tranh Iraq, một cuộc chiến không cần thiết phải tốn hao tiền bạc và sinh mạng quân nhân Hoa Kỳ. Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ lâu đời, chiến tranh Iraq là một sự thất bại. Nếu không, nhóm này sẽ có thể đưa Hoa Kỳ đi vào những cuộc phiêu quân sự vô định không biết đi về đâu.


Những lý thuyết gia chính của nhóm này là Paul Wolfowitz,

Douglas Feith.., nhưng “đầu não”, “think tanks” chính là Jinsa (Jewish Institute for National Security Affairs).
Chủ trương cực đoan của nhóm Neo-cons đã gây nên thiệt hại rất lớn cho quốc gia Hoa Kỳ, gần như chưa lúc nào uy tín Hoa Kỳ đã xuống thấp khắp năm châu như dưới thời Tổng thống George W. Bush. Tai hại của chính sách phiêu lưu quân sự hiện nay vẫn còn là gánh nặng cho người dân Hoa Kỳ, cuộc chiến Afghanistan sau nhiều năm bị bỏ lơ cho Taliban quật khởi, hiện giờ không biết sẽ đi về đâu!


Nhóm trí thức Neo-Left đang lên ở Trung Cộng, nó cũng là nhóm vi khuẩn NEO đầy nguy hiểm. Vi khuẩn H1N1 mới phát sinh là tập hợp của cúm heo, cúm gia cầm, thì Neo-Left mới phát sinh ở Trung Cộng hình như là một tập hợp âm hưởng vi khuẩn kỳ thị chủng tộc Neo-Nazi và phiêu lưu quân sự Neo-Cons.

Neo-Cons đã làm cho quốc gia Hoa Kỳ bị thất bại và thiệt hại nặng nề, thì nếu tư tưởng Neo-Left ảnh hưởng tới những người điều hành quốc gia Trung Cộng hiện nay nó sẽ làm cho nước này mau chóng bị sụp đổ, đã không “Cao Hưng” mà còn mau đi tới “Bại Vong”.

Khác với nhiều người Việt tỏ ra lo sợ Trung Cộng đang theo đuổi chính sách bá quyền xâm chiếm biển Đông, đang đưa “quân đội” trá hình nhân công khai thác bauxite qua mưu chiếm Việt Nam v.v. và v.v.

Có người còn không biết lấy chứng cớ từ đâu viết báo nói rằng Trung Cộng đang bắt tay với người Chàm để giúp họ phục quốc và chiếm Việt Nam! Gây thêm chia rẽ.

Nếu giới lãnh đạo Trung Cộng ở Bắc Kinh tỏ rõ ý chí xâm lăng Việt Nam trong giai đoạn này, chúng tôi nghĩ rằng họ chỉ là những thành phần ấu trĩ, thiển cận.

Chúng ta chống chế độ CSVN vì chế độ này là một chế độ độc tài độc đảng, vi phạm nhân quyền, không tôn trọng tự do, Cộng Sản Việt Nam hiện chưa có những đồng minh quân sự sống chết, nhưng CSVN hiện giờ không còn là một nước theo đuổi một chính sách đe doạ cho các nước lân bang như năm 1979, cho nên một cuộc chiến quân sự diễn ra, không chỉ làm cho toàn vùng Đông Nam Á mà cả thế giới đều coi Trung Cộng là một hiểm hoạ thực sự.

Bứt giây động rừng. Dù giàu mạnh tới đâu Trung Cộng cũng sẽ bị cô lập, bị phản đối trên toàn thế giới. Binh pháp Trung Hoa từ xưa đã nói “mãnh hổ nan dịch quần hồ”.

Nền kinh tế Trung Cộng hiện đang dựa vào xuất cảng hàng hoá rẻ, thu mua nguyên liệu. Một cuộc chiến tranh xâm lược dù nhỏ sẽ gây nên một hậu quả tai hại rất lớn cho nước này.

Mục tiêu của Trung Cộng là vươn lên ngang hàng với Tây Phương, với Hoa Kỳ. Viện Nghiên cứu Chiến lược Quân sự Trung Cộng, như nữ đại tá Vu Thục Kiệt cũng đã từng nhiều lần tuyên bố trong tương lai chiến tranh Hoa Kỳ và Trung Cộng khó tránh khỏi, hay các tướng Trung Cộng như Trì Hạo Điền cũng đã nhiều lần nói rõ kẻ thù tương lai của Trung Cộng là Hoa Kỳ. Nhóm Tân Tả Phái cực đoan đang chủ trương Trung Cộng phải nói “Không” với Hoa Kỳ và Tây Phương, phải thay thế Hoa Kỳ lãnh đạo thế giới.
Có lẽ giới lãnh đạo ở Bắc Kinh trong lòng cũng không khỏi mang tinh thần Đại Hán, nhưng có lẽ họ không đến nỗi ngu ngơ như những lý thuyết gia Tân Tả Phái.

Muốn theo đuổi mục tiêu lãnh đạo thế giới hay sánh ngang vai với Hoa Kỳ, điều Trung Cộng cần làm trước tiên là phải đánh tan được lo sợ “China threat” (đe doạ Trung Cộng) trên thế giới và đặc biệt là các nước lân bang. Trung Cộng chưa hoàn toàn làm được điều này.

Trung Cộng phải có sức mạnh kinh tế và quân sự tương đương với Hoa Kỳ, Trung Công chưa đủ điều kiện này. Hiện tại sức mạnh của hải quân Trung Cộng chỉ tương đương với Đài Loan. Lợi tức bình quân đầu người của Trung Cộng chỉ mới trên 3.000 mỹ kim một năm.

Trung Cộng phải có những giá trị làm cho các nước có thể ngưỡng mộ, chấp nhận. Trung Cộng là nước có nền văn hoá lâu đời nhưng ngày nay vẫn còn thờ Karl Marx, Lenine, Mao Trạch Đông.., là những hình ảnh thế giới ghê sợ. Muốn “Cao Hưng”, Trung Cộng còn phải tự sửa đổi, đưa ra những chủ trương hay ho nào đó, mang tính hấp dẫn, thuyết phục. Chưa làm được điều này, để lộ ý đồ quá sớm là điều hại lớn cho Trung Cộng.

Lời nói đã tai hại, nếu lời nói chứng minh bằng hành động càng tai hại hơn.

Thế giới ngày càng phát triển, trình độ nhân loại cũng khác xa mấy chục năm trước. Thế giới không thể lãnh đạo bằng đơn thuần sức mạnh kinh tế và quân sự mà bằng giá trị văn minh, văn hoá. Trung Cộng đang có những giá trị nào để có thể tạo sự kính trọng trong lúc nhân loại đang hướng tới Dân Chủ, Tự Do có lẽ là điều mà các nhà học giả Trung Cộng cần quan tâm nhất, nếu muốn đất nước của họ “Cao Hưng”. Thay vì đưa ra những lời lẽ khiêu khích.

Đáng tiếc từ cái nhìn khách quan có lẽ chưa ai thấy được một giá trị nào của văn minh tốt đẹp từ Trung Cộng. Chính sách của nước này chỉ là một sự vá víu của chủ nghiã CS lỗi thời và vay mượn tư bản.

Đau buồn cho dân tộc Việt là đảng Cộng sản vẫn ù lỳ cản trở bước tiến của dân tộc. Trong tình hình thế giới hiện nay, một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ là cơ hội để làm cho dân tộc tiến nhanh, có thể tự cường, tự thủ, có thể tìm một khối đồng minh vữõng mạnh để cân bằng sức mạnh từ Phương Bắc.

Một cuộc xâm chiếm bằng quân sự khó thể xảy ra trong tình hình thế giới hiện nay, nhưng một cuộc đô hộ kinh tế sẽ khó tránh nếu chế độ CSVN tiếp tục tồn tại. Nguy hiểm nhất cho tương lai Việt Nam vẫn là Cộng Sản Việt Nam.

Huệ Vũ


Huệ Vũ

Quái Vật Trung Quốc

Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh

Hồi tháng 5 năm 2005 tôi đã viết về một con quái vật trong thần thoại Hy lạp có tên là Chimera (Kai-mia-rơ), đầu sư tử, thân dê, đuôi rắn, mồm phun lửa rất khủng khiếp. Bài này nêu ra ở Việt Nam cũng có một con quái vật hiện thực đang ngự trị. Nó có đầu sư tử tư bản, thân là gấu, bụng phệ vì quả mật quá lớn lại nhét đầy đô-la xanh lè, còn cái đuôi của nó loang lở mốc thếch vì đã cũ xì có tên là "định hướng xã hội chủ nghĩa".

Tình cờ làm sao ở Trung Quốc cũng có một con quái vật hiện thực. Các vị anh hùng "tiếu" lâm thời nay đã tập hợp thành con quái đó, được giới ăn sương gọi bằng một cái tên khá tục tĩu là "cẩu tạp chủng" tức "chó lộn giống". Quái vật này cũng có một cái đuôi dài bằng thép như con khủng long thời tiền sử. Và nó cũng khủng khiếp như con "Kai-mia-rơ" Việt Nam, kẻ nào cưỡi trên lưng quái vật chỉ ho he một tiếng là nó ngửi thấy ngay mùi phản phé, bèn lấy đuôi quẫy hắt nhào kẻ cưỡi trên lưng xuống, không chết cũng bị đi cải tạo hay đi tù mút mùa. Giới bình dân Việt Nam thường có câu "cưỡi trên lưng cọp" nghĩa là vừa cưỡi vừa run, muốn xuống nhưng không biết làm cách nào xuống cho yên lành. Cấu trúc các đảng Cộng sản tự nó đã biến thành một con khủng long quái đản khi nó cướp được chính quyền độc đoán ở bất cứ nước nào.

Tạp chí Time xuất bản ngày 25 tháng 5 vừa qua đăng một bài tiết lộ "Cộng cung Bí sử" ở Trung Quốc, vì một cuốn sách mới xuất bản có tựa đề "Người tù của Nhà nước: Nhật ký mật của Triệu Tử Dương". Họ Triệu lãnh tụ quyền uy nhất của đảng Cộng sản Trung Quốc, đã lâm nạn vào lúc xẩy ra vụ Thiên An Môn, đúng 20 năm trước đây. Năm 2005, Triệu chết trong lúc bị giam lỏng tại gia, nhưng mới đây cuốn nhật ký của ông lọt ra bên ngoài và được in thành sách. Từ khi lên cầm quyền, Triệu đã đưa ra những sáng kiến "đổi mới" kinh tế và chính trị khá táo bạo, nhưng bị phe cứng rắn trong đảng tìm cách cản trở. Cuốn nhật ký của Triệu cho thấy bọn bảo thủ trong đảng đã mượn dịp xẩy ra vụ Thiên an môn để phá tan chiều hướng đổi mới của Triệu. Điểm chính là cuộc họp ở tư gia Đặng Tiểu Bình ngày 17 tháng 5 năm 1989, chưa đầy 3 tuần lễ trước ngày đàn áp đẫm máu các sinh viên biểu tình ở Thiên an môn đòi cởi mở chế độ. Lúc đó Triệu chủ trương Nhà nước nên tránh những lời hăm he gay cấn, đe dọa những người biểu tình để tìm cách làm dịu bầu không khí căng thẳng.

Trong cuộc họp, hai nhân vật cấp cao thuộc phe bảo thủ cứng rắn đã đứng lên chỉ trích, quy lỗi cho Triệu đã làm bọn biểu tình leo thang chống đối Nhà nước, sau khi Triệu nói nếu thiết quân luật và đem quân đội vào Bắc Kinh dùng võ lực dẹp biểu tình, kết quả sẽ rất thảm khốc. Đây là một sự chia rẽ trầm trọng trong cấp lãnh đạo cao nhất của đảng. Triệu cứng cỏi nói "Tôi không thể là Tổng bí thư đảng huy động quân lực vào đàn áp sinh viên". Liền sau đó Triệu ra quảng trường Thiên an môn nói chuyện với hàng chục ngàn sinh viên đang biểu tình. Lúc đó có Thủ Tướng Lý Bằng, một tay kình dịch ngầm của Triệu Tử Dương, tháp tùng. Trước mặt các sinh viên, Triệu cầm loa nói một câu: "Tôi đã đến quá muộn rồi". Và ông khuyên sinh viên nên rời ngay khỏi quảng trường để làm dịu tình hình quá găng. Nhưng chẳng có mấy ai nghe lời ông.

Vài ngày sau Bộ Chính trị truất phế chức Tổng bí thư của họ Triệu và bắt ông giam lỏng tại gia. Cuốn sách của Triệu ghi trong khi đang bị giam lỏng cùng gia đình, ông đã nghe thấy những tiếng súng nổ từ quảng trường vang lại và ghi "Một tấn thảm kịch gây chấn động thế giới rút cuộc đã không thể tránh khỏi". Nhưng làm thế nào ông ghi được những giòng chữ đó khi căn nhà của ông luôn luôn bị khám xét? Triệu đã ghi bằng lời nói vào các cuốn băng thu âm. Các cuốn băng này vào thời đó là các cuốn băng đã thu thanh những tuồng hát và các bài hát đặc biệt dành cho con nít. Các cuốn băng đó do nhà nước Trung Cộng xuất bản để đem bán, có nhãn hiệu chính thức in dán ở ngoài. Triệu có các cháu nhỏ gọi bằng ông, đã được cha mẹ chúng mua các cuốn băng đó từ lâu, chúng xem rồi vứt lăn lóc trong buồng ngủ của chúng ở trong nhà. Triệu dùng các băng đó thu âm những lời nói của ông, rồi để lại trong tủ đồ chơi của mấy đứa nhỏ. Vì thế các cuốn băng thoát được khỏi cặp mắt các tên cai tù.

Vào cuối cuốn sách,Triệu Tử Dương nhấn mạnh Trung Quốc cần phải trở thành một chế độ dân chủ đại nghị do dân bầu để đối phó với những thử thách của thế giới hiện đại, một lời ghi nhận hiếm có của một người đã dành cả cuộc đời cho đảng Cộng sản. Trong những ngày tới nó có thể gây ra những lời bàn tán sôi nổi trên các mạng lưới web với sự bùng nổ của kỹ thuật truyền thông hiện đại qua Internet ngay trong nội bộ Trung Quốc không cách nào ngăn cản nổi. Mục tiêu của Triệu là xây dựng một nền kinh tế mạnh cho Trung Quốc, trước khi lâm chung ông đã tin rằng mục tiêu đó nhất định phải đi song song với sự phát triển dân chủ. Khả năng của Bắc Kinh ngày nay để tránh một Thiên an môn thứ II tùy thuộc ở điều có tiến mau lẹ đến việc xây dựng dân chủ hay không.

Khi các cuốn băng đó được bí mật đem ra ngoài, được viết lại thành sách và dịch ra Anh văn bán trên thị trường quốc tế, các tay cầm đầu đảng Cộng sản Việt Nam cố nhiên cũng có. Mấy anh này có thể đang nghiên cứu kỹ câu chuyện "cẩu tạp chủng" của người "anh em phương Bắc" vì nhiều lý do khác nhau. Họ xem để lo âu rút kinh nghiệm. Kinh nghiệm gì? Kinh nghiệm làm thế nào tránh được một "Thiên an môn Việt Nam", vì với tình hình hiện nay ở Việt Nam truớc sau rồi nó cũng xẩy ra.

Nhưng mặt khác các ông Cộng sản Việt Nam lại mong muốn mục tiêu của Triệu Tử Dương sớm thành đạt để làm mất giống "cẩu tạp chủng" ở một nước láng giềng, nằm sát biên giới Bắc Việt. Bởi vì con cẩu này quá tham. Nó đã há mồm đớp cả Hoàng Sa-Trường Sa và lãnh hải Việt Nam từ Hải Ninh đến Phú Quốc, nay nó còn thè lưỡi liếm cả vào lãnh thổ Cao nguyên Trung Phần với một chiêu "chó lộn giống", có tên là "Đào mỏ bô-xít", ở quanh cái gọi là "đường mòn Hồ Chí Minh" do bọn kỹ sư Trung Cộng đã từng giúp vẽ đường và xây dựng trong nội địa Việt Nam để tải vũ khí từ Bắc vào Nam trong thời chiến tranh. Nhiều nguồn tin từ trong nước lọt ra ngoài cho biết các công nhân Tầu và gia đình khoảng 60,000 người đã đến định cư ở đây để đào mỏ. Chúng đã họp thành những làng xóm mang tên Tầu, nói tiếng Tầu và còn làm ra các con đường mới mang tên Tầu để giao thông giữa các làng xóm của chúng. Hỡi ôi, còn gì là đất nước Việt Nam.

Cần 'cập nhật' tình hình Biển Đông cho QH

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc

Ông Dương Trung Quốc coi chủ quyền quốc gia tại biển Đông là ''sống còn''.

Chưa bao giờ sự toàn vẹn của lãnh thổ lại đặt ra cho người Việt nhiều suy nghĩ như hiện nay.

Biển Đông trở thành nơi Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền và điều chiến hạm ra diễu võ dương oai.

Trong nước một số tướng lãnh về hưu lo ngại trước sự xuất hiện của người Trung Quốc tại Tây Nguyên, dưới danh nghĩa công nhân xây dựng nhà máy tuyển quặng bauxite.

Một số người lo ngại về thế nước, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam trước tham vọng ngày một rõ hơn của Trung Quốc muốn kiểm soát toàn bộ Biển Đông.

Phiên họp của Quốc hội diễn ra một cách bình lặng trong năm ngày đầu. Chính phủ đọc báo cáo, đại biểu Quốc hội lắng nghe và đặt câu hỏi nếu họ thấy cần. Hôm thứ Ba phiên họp trở nên sôi nổi hơn nhiều.

Bài học lịch sử cho thấy, chỉ một sai sót của chính phủ, dân tộc phải chịu đựng hậu quả lâu dài

Đại biểu Dương Trung Quốc

Các đại biểu tranh luận về kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên của chính phủ. Có đại biểu hoài nghi, đại biểu ủng hộ. Và không ít người đứng trung dung.

An ninh và chủ quyền

Và có phát biểu sắc sảo, chỉ trích cách xử lý chủ đề an ninh quốc gia của chính phủ.

Đại biểu Dương Trung Quốc nhắc đến hai thách thức lớn Việt Nam phải đương đầu thời gian vừa qua. Đó là nguy cơ suy giảm của nền kinh tế. Và cảnh "sóng to gió lớn" ngoài Biển Đông.

"Chúng ta đang đứng trước thách đố cho một sự nghiệp lâu dài, mà chiến lược là bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải quốc gia. Những động thái đang diễn ra trên Biển Đông, trong đó có những việc chính phủ phải làm, như tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao, như trình lên Liên Hiệp Quốc đăng ký vùng biển chủ quyền Việt Nam,"

Ông Dương Trung Quốc cho rằng báo cáo đọc trước quốc hội của chính phủ chưa ngang tầm với tính khẩn trương của tình hình. Theo ông lòng yêu nước cần được nuôi dưỡng bằng những cập nhật sát thực.

"Sự nghiệp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ có vai trò ngoại giao của chính phủ, có sức mạnh quốc phòng, và quan trọng hơn hết là lòng yêu nước và tinh thần quyết tử cho tổ quốc quyết sinh của người dân,"

Chính phủ chỉ đạo chặt chẽ việc xử lý đúng đắn tình hình phức tạp về quốc phòng an ninh, không để bất ngờ, không để tạo cớ

ĐBQH, Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên

Nhà sử học, đại biểu tỉnh Đồng Nai kêu gọi chính phủ cung cấp thông tin đầy đủ cho Quốc hội, để cơ quan đại diện cho dân thực hiện quyền giám sát và gầy dựng sự đồng thuận của người dân trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền, lãnh vực ông cho là có tính "sống còn."

Và nhấn mạnh: "Bài học lịch sử cho thấy, chỉ một sai sót của chính phủ, dân tộc phải chịu đựng hậu quả lâu dài."

‘Không để bất ngờ'

Trong phát biểu đọc trước quốc hội, đại biểu Nguyễn Khắc Nghiên, thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Việt Nam nhìn nhận thách thức về an ninh, chủ quyền quốc gia Việt Nam đang đối diện.

"Bảo vệ tổ quốc ngày nay đặt ra rất nhiều vấn đề lớn, vấn đề mới...Do nhiều nước có tham vọng chủ quyền, có yêu sách chủ quyền, và dẫn đến tranh chấp chủ quyền tài nguyên lãnh thổ."

Thượng tướng Nguyễn Khắc Nghiên có nói về cách chính phủ giải quyết thách thức về an ninh, chủ quyền.

"Chính phủ chỉ đạo chặt chẽ việc xử lý đúng đắn tình hình phức tạp về quốc phòng an ninh, và không để bất ngờ, không để tạo cớ."

Ông tiết lộ đối với dự án bauxite Tây Nguyên Bộ Quốc phòng đã nhận được yêu cầu đánh giá tình hình và tham mưu cho chính phủ. Ông cho rằng chính phủ có đã có bước đi chủ động về vấn đề này.

"Cái quan trọng là chúng ta không biết và bị bất ngờ thôi,"

"Chứ còn quốc hội đã cảnh báo thì chắc chắn chúng ta có giải pháp thích hợp để thực hiện được vấn đề này."


Bệnh tiểu đường tại Á châu ‘’tăng vọt’’

Tập Tài Chi để nâng cao sức khỏe nhưng thay đổi lối sống đang gây ra bệnh  tiểu đường

Tập Tài Chi để nâng cao sức khỏe nhưng thay đổi lối sống đang gây ra bệnh tiểu đường.

Nghiên cứu mới nhất cho thấy tiểu đường hiện đang trở thành căn bệnh thế giới, và hơn 60% ca bệnh mới xảy ra tại Á châu.

Nghiên cứu do tạp chí Journal of American Medicine Association thực hiện cho thấy số người bị tiểu đường tại Á châu có xu hướng trẻ và không bị quá ký như bên Tây phương.

Nghiên cứu nói rằng số người bị tiểu đường trên thế giới có thể sẽ tăng thêm một phần ba, từ nay cho tới 2025. Quốc gia có thu nhập thấp hay trung bình sẽ bị tác động nặng nhất.

Chữa bệnh tiểu đường thường mắc tiền và căn bệnh này có thể tác động đến tăng trưởng tại các nền kinh tế Á châu.

Nghiên cứu nói rằng tiểu đường tại Á châu chịu tác động của nhiều yếu tố, trong đó có di truyền, khác biệt về văn hóa, hút thuốc lá, và quy mô đô thị hóa.

Ngạc nhiên

Trong khi các chuyên gia coi tiểu đường loại 2 có nguồn gốc từ chế độ ăn uống, nghiên cứu gia nói những người bị tiểu đường tại Á châu thường là người trẻ, không lên ký nhiều như nguời Âu châu.

Nhắc đến số liệu từ Hiệp hội Tiểu đường Quốc tế nghiên cứu gia nói rằng cư dân từ Nhật Bản tới Pakistan thường ít người béo phì, tuy nhiên số ca bệnh có thể tương đương, hoặc cao hơn, người Tây phương.

Vấn đề ở chỗ dù tỷ lệ béo phì tại Á châu còn thấp, thay đổi món ăn và cuộc sống văn phòng, cùng với tăng trưởng kinh tế nhanh chóng đang làm gia tăng số người mắc bệnh tiểu đường.

Chuyên gia ghi nhận sự quá độ này, nếu cần 200 năm để xảy ra tại Âu châu, chúng chỉ cần 50 năm để đến Á châu.

Độ tuổi bị bệnh cũng khác biệt quá lớn. Tại Tây phương nhóm bị bệnh tiểu đường thông thường từ 60 tới 79 tuổi. Tại Á châu nhóm người này từ 20 đến 59 tuổi.

Nghiên cứu nói rằng đây là kết quả của tỷ lệ sanh thấp, ăn nhiều chất đạm trong những năm cuối của cuộc đời. Một phần nữa là phụ nữ Á châu hay bị tiểu đường khi mang bầu, với tỷ lệ cao hơn phụ nữ Tây phương.

Ấn Độ sẽ thấy ‘'dân số'' tiểu đường tăng từ 40 lên 70 triệu; Trung Quốc từ 39 lên 59 triệu; Bangladesh từ 3,8 lên 7,4 triệu. Số người bị tiểu đường tại Indonesia, Philippines, Malaysia, và Việt Nam, cùng một số nước khác sẽ tăng khá mạnh.

Kết quả nghiên cứu dựa trên phân tích hàng trăm bài báo, số liệu và các cuộc nghiên cứu xuất bản trong giai đoạn từ tháng Giêng 1980 cho tới tháng Ba 2009

Thanh niên Việt bị đồng hương đánh chết

Tuesday, May 26, 2009

KUALA LUMPUR, Malaysia - Một thanh niên Việt Nam bị giết chết trong căn chung cư Batu 4 tại Jalan Gombak, Malaysia hôm Thứ Hai, 26 Tháng Năm vừa qua. Anh đã sống chung với một vài bạn bè cùng quê hương.

 

Cảnh sát nghĩ rằng người đàn ông này bị chính đồng hương của anh sát hại.

 

Trong khoảng thời gian xảy ra án mạng, hàng xóm gần đó nghe tiếng cãi cọ ẩu đả ầm ĩ. Sau đó có mấy người đàn ông tháo chạy khỏi nhà. Có người hàng xóm gọi điện thoại báo chủ phố. Khoảng 15 phút sau, lúc 1 giờ trưa, chủ khu nhà đến nơi thấy xác người liền gọi cảnh sát.

 

Ông Zakaria Pagan, cảnh sát trưởng vùng Sentul, kể lại rằng khi nhân viên công lực đến nơi thì thấy nạn nhân độ tuổi 20 nằm trên vũng máu trong góc nhà. Ông nói rằng thanh niên Việt Nam bị vết thương nặng ngay đầu, có thể do một vật cứng đập mạnh vào.

 

Cảnh sát nói họ không tìm thấy hung khí tại hiện trường, nhưng khẳng định người chết đã bị sát hại khoảng hơn ba tiếng đồng hồ trước khi cảnh sát đến.

 

Viên chỉ huy cảnh sát tiết lộ rằng họ đang hướng nghi vấn vào một cuộc cãi cọ giữa những người cùng xứ sở với nhau, là nguyên nhân dẫn đến ẩu đả chết người. Sau vụ án mạng, các bạn ở chung với nạn nhân tháo chạy mất nên cảnh sát chưa thể thẩm vấn được thêm các chi tiết liên quan đến án mạng.

 

Sau khi khám xét hiện trường, cảnh sát đã gửi thi thể người xấu số đến bệnh viện Kuala Lumpur để giảo nghiệm. (T.Ð.)


Thách đố cho châu Á thời khủng hoảng

Hội thảo mang chủ đề Rủi ro và cơ hội’

Những bất ổn về chính trị như cuộc khủng hoảng tại Thái Lan vừa qua có thể xảy ra ở bất cứ nước nào ở Đông Nam Á trong tương lai trừ phi chính phủ các nước trong khu vực giải quyết tận gốc những nguyên nhân sâu xa dẫn đến bất ổn.

Tiến sỹ Noeleen Heyzer, phó tổng thư ký Liên Hiệp Quốc (LHQ), nhận định như vậy trong bài diễn văn khai mạc ASEAN & Asia Forum lần hai tại Singapore hôm 17 tháng Tư.

Với chủ đề ‘Risks and Opportunities - Rủi ro và cơ hội', Diễn đàn ASEAN và châu Á, được viện Nghiên cứu các vấn đề quốc tế của Singapore (Singapore Institut of International Affaires - SIIA) tổ chức. Có hơn 300 người, thuộc giới chính trị gia, nghiên cứu và các doanh nhân trong và ngoài khu vực tham dự.

Diễn đàn này diễn ra trong bối cảnh châu Á đang chịu nhiều ảnh hưởng từ khủng hoảng tài chính và kinh tế toàn cầu và sau khi có những bất ổn chính trị tại Thái Lan.

Thách đố và giải pháp

Trong bài phát biểu của mình bà Noeleen Heyzer cảnh báo rằng các nước châu Á không chỉ phải đương đầu với những hậu quả do cuộc khủng hoảng tài chính và kinh tế toàn cầu gây nên mà còn phải đối diện những thách đố khác như vấn đề môi trường, thiếu thực phẩm (có hơn 64% trẻ em thiếu dinh dưỡng trên thế giới sống tại châu Á-Thái Bình Dương), và tình trạng gia tăng khoảng cách giàu nghèo.

Cùng với những thách đố đó, các nước châu Á đang phải đối diện với những sự mất cân bằng về kinh tế, xã hội và môi sinh.

Theo bà đó là những nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự bất ổn và những điều đó không chỉ đang diễn ra ở Thái Lan mà còn ở các nước ASEAN khác.

Bà nói rằng với việc thông qua Hiến chương ASEAN, các nước Đông Nam Á đang cố gắng xây dựng một cộng đồng trong đó người dân là trọng tâm và tiếng nói của họ được lắng nghe.

Nhưng bà cũng thừa nhận đến giờ tất cả chỉ là ý tưởng.

Khủng hoảng kinh tế thế giới có ảnh hưởng đến châu Á

Bà nhấn mạnh đã đến lúc các nước ASEAN phải áp dụng những ý tưởng và giá trị đó, vì nếu chúng không được áp dụng một cách nghiêm túc và đúng mức sẽ dẫn đến tình trạng mất lòng tin.

Bà nói: "Đến lúc này, chúng ta chỉ phát triển từng lãnh vực một. Đã đến lúc cần có một sự phát triển toàn diện bền vững. Để làm điều đó, cần phải cân bằng những mất cân bằng về kinh tế, xã hội và môi sinh. Chúng ta không thể tiếp cận những vấn đề này một cách độc lập. Không thể có một chương trình phát triển kinh tế mà không xem xét đến hậu quả của những mất cân đối đó."

Trong bài phát biểu kết thúc Diễn đàn, tân phó thủ tướng Malaysia, Tan Sri Muhyiddin Yassin, nhấn mạnh ổn định về chính trị và xã hội tại mỗi nước là một trong những yếu tố cần thiết để khôi phục kinh tế.

Ông nói: "Nếu kinh tế thế giới khôi phục chúng ta chẳng được hưởng lợi gì từ sư bình phục ấy khi xã hội của chúng ta chia rẽ, bất ổn".

Nhưng theo tân phó thủ tướng Malaysia chỉ có ổn định chính trị và xã hội nếu các cơ cấu tổ chức nhà nước như lập pháp, tư pháp và các tổ chức dân sự vững mạnh và có năng lực thực sự và chúng được xây dựng trên các nguyên tắc dân chủ.

Ông nói: "Cần phải tôn trọng các quyền cá nhân, và đối xử bình đẳng chừng nào có thể được."

Tầm quan trọng của sự cởi mở, dân chủ trong việc tổ chức và quản lý nhà nước, đặc biệt trong thời kỳ khủng hoảng này cũng được một chính trị gia khác của Malaysia tham gia Diễn đàn nhấn mạnh.

Ông Lim Guan Eng, bộ trưởng bang Penang của Malaysia nhận định rằng để giải quyết những thách đố do cuộc khủng hoảng tài chính và kinh tế gây ra, cần có sự cởi mở về lãnh đạo mới có thể quy tụ được nhiều người tài giỏi.

Hệ lụy Thái Lan

Theo giới nghiên cứu tham gia Diễn đàn, các vấn đề nội bộ của các nước như cuộc khủng hoảng tại Thái Lan hay tình trạng nhân quyền tại Miến Điện cũng tác động nhiều đến tiến trình hội nhập kinh tế tại Đông Nam Á.

Việc trì hoãn hội nghị thượng đỉnh ASEAN tại Pattaya là một bước lùi nữa đối với ASEAN. Nó cũng làm hại uy tín của tổ chức này.

Thitinan Pongsudhirak, giám đốc Học viện an ninh và quốc tề (ISSI) của Thái Lan cho rằng vì cảm thấy chán nản về sự chậm trễ trong việc hội nhập kinh tế, một số nước trong khu vực như Indonesia quay sang các nhóm khác, chẳng hạn như G20.

Hơn nữa, vì mỗi nước quan tâm đến việc giải quyết khủng hoảng kinh tế của nước mình, lãnh đạo các nước ASEAN không còn có nhiều thời gian tập trung vào việc đẩy mạnh hội nhập kinh tế tại Đông Nam Á.

Ông Timothy o­ng, chủ tịch Ủy ban Phát triển kinh tế của Brunei nhận xét:

Thời điểm các nước trong khu vực cần hợp tác với nhau cũng là lúc lãnh đạo bị chi phối nhiều nhất.

Timothy o­ng

"Thời điểm các nước trong khu vực cần hợp tác với nhau cũng là lúc lãnh đạo bị chi phối nhiều nhất."

Khác biệt về thể chế chính trị, hay về thủ tục và tiến trình kinh doanh cũng là một yếu tố quan trọng khác dẫn tới sự chậm trệ hợp tác kinh tế trong khu vực.

Ông Timothy o­ng, trích dẫn một cuộc khảo sát của Ngân hàng thế giới năm 2009 nói rằng chỉ cần bốn ngày để thiết lập một cơ sở kinh doanh ở Singapore trong khi đó ở Brunei phải mất đến bốn tháng. Ở Việt Nam, phải mất sáu tháng mới có thể được cấp một giấy phép xây dựng, trong khi ở Cambodia, phải mất đến hai năm.

Việc một số nước ASEAN tìm cách thiết lập các thỏa thuận về tự do mậu dịch song phương với các nước khác hay nhóm khác ngoài ASEAN là một vị dụ cho thấy những nước này cảm thấy nản chí về tiến trình hội nhập kinh tế tại ASEAN.

Theo ông Timothy o­ng, thương mại giữa các nước ASEAN với nhau chỉ chiếm 25% toàn bộ mậu dịch của ASEAN, đầu tư giữa các nước ASEAN chỉ chiếm 11% toàn bộ đầu tư trong khu vực Đông Nam Á.

Do đó, để ASEAN có thể đóng một vai trò quan trọng tại châu Á và kinh tế thế giới, ASEAN cần đẩy mạnh tiến trình hội nhập.

Nhưng với những gì xảy ra tại Thái Lan vừa qua hay có nhiều khác biệt về thể chế chính trị, về mức phát triển kinh tế, điều đó thật không dễ.

Hàng ngàn di tích cổ ở Việt Nam bị hư hại nặng nề
May 27, 2009

Theo một bản báo cáo của của Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch Cộng sản Việt Nam, hiện có khoảng 7300 di tích văn hóa, lịch sử, kiến trúc đang hàng ngày, hàng giờ bị xâm hại nghiêm trọng bởi thời gian, khí hậu và có cả trách nhiệm của những viên chức có liên quan. Nhựng di tích này nằm rải rác trong cả nước và đang cần một ngân sách khổng lồ để trùng tu tôn tạo. Ở Thừa Thiên Huế, bản báo cáo của Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế cho biết có hơn 40% di tích bị hư hại.

Trong giai đoạn 1990 đến năm 2008, nhà nước đã hứa hẹn một nguồn ngân sách 25 đến 50 tỷ đồng để trùng tu. Thế nhưng hiện nay thì ngân sách vẫn không thấy đâu, còn hơn 40% di tích bị hư hại và ngày càng trở nên hư hỏng nặng hơn. Điển hình như di tích chùa Thánh Duyên xã Vinh Hiền huyện Phú Lộc, di tích nghĩa trang Phan Bội Châu phường Trường An tại Huế. Đặc biệt tháp Mỹ Khánh được phát hiện từ tháng 4 năm 2001 và được công nhận là di tích lịch sử quốc gia, hiện nay vẫn bị xâm hại nghiêm trọng. Ngôi nhà bằng kính có chức năng bảo vệ tháp đã bị ném vỡ tới gần 30 ô kính. Còn ở Hội An, hàng chục ngôi nhà cổ quý đang bị hư hại.

Trong đó 61 di tích tại khu phố cổ Hội An tỉnh Quảng Nam hiện đang xuống cấp trầm trọng. Khó khăn lớn nhất hiện nay trong công tác trùng tu nhà cổ Hội An do cần có kinh phí khá lớn, khoảng 500 triệu đồng cho mỗi di tích. Ngoài ra mỗi gia đình phải bỏ thêm ít nhất 200 đến 300 triệu đồng để tu sửa nên không phải gia đình nào cũng lo được. Tại Bình Định, các nhà nghiên cứu và lịch sử cũng lên tiếng kêu cứu về Thành Hoàng Đế đang bị hoang phế. Thành Hoàng Đế tại Bình Định vốn có cấu trúc ba lớp, thành ngoại có chu vi khoảng 7400 thước mở ra 5 cửa.

Hiện nay dấu vết của thành chỉ còn lại những mảng đá o­ng rời rạc, những móng tường nằm khuất dưới cỏ xanh. Ông Trần Đức Tông, người trông coi di tích này, tâm sự rằng di tích này bị bỏ hoang lâu rồi, nhìn thấy mà đau lòngọ. Mặc dù đã được Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch Cộng sản Việt Nam xếp hạng di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia, nhưng di tích này gần như không còn nhận dạng được. Điều đáng nói là tại Huế, kinh đô của các di tích cổ, mọi thứ đang hư hại nặng nề. Nơi này vào năm 1993 đã từng được Unesco là tổ chức văn hóa của Liên Hiệp Quốc đã bình chọn nơi này Di sản Văn hóa thế giới, tuy nhiên rất nhiều chuyên gia trong nước nói những di sản kỳ diệu nhất của Việt Nam cũng đang dần mất đi trong sử quản lý của con người hôm nay.



TRỊNH CÔNG SƠN VÀ NHỮNG HOẠT ĐỘNG NẰM VÙNG. (Bài viết của Liên Thành).
Trong mấy tuần qua, tôi có đọc 2 bài viết của Trịnh Cung, tức Nguyễn Văn Liễu, và bài của anh Bằng Phong Đặng Văn Âu, viết về nhạc sĩ TCS

Trịnh Cung viết: “Trịnh Công Sơn và tham vọng chính trị.”

Bằng Phong Đặng Văn Âu viết:“Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn. Một thiên tài đồng lõa với tội ác”

Hai tác giả với hai bài viết nói về TCS, nội dung khác nhau, nhưng hầu như cả hai đều đưa ra chỉ một vài dữ kiện, hoặc khách quan, hoặc chủ quan, qua tình bạn của họ đối với nhạc sĩ TCS. Để rồi, Trịnh Cung và Bằng Phong Đặng Văn Âu đều không kết luận được, hoặc là không muốn kết luận, một điều quan trọng nhất: Trịnh Công Sơn bên nào? Bên này ? Bên kia? Hay nói trắng ra là: Trịnh công Sơn là ai? Quốc gia hay cộng sản?

Đã bao năm qua, kể từ sau 1975, và mãi đến những ngày gần đây, tôi vẫn giữ thái độ im lặng. Nhưng sau khi đọc xong bài của Trịnh Cung, cũng như của Bằng Phong Đặng văn Âu, tôi quyết định lên tiếng về những gì, mà vì lý do nghề nghiệp, tôi đã phải nắm rất tường tận về TCS. Lý do thì cũng đơn giản, quý vị có thể hiểu được khi đọc xong bài này.

Cuối cùng thì giờ đã điểm. Qua bao nhiêu ca ngợi, bao nhiêu tranh cãi, lý luận, có lẽ, đã đến lúc TCS nên trở lại với những gì của TCS. Đó là SỰ THẬT VỀ CON NGƯỜI TCS. Trong một bối cảnh mà đất nước đang nghiêng ngả tang thương bởi nhiều vấn nạn, cộng với một thảm họa tày trời: SỰ XÂM LĂNG CỦA TOÀN BỘ LỰC LƯỢNG CS QUỐC TẾ, ĐẶC BIỆT LÀ TRUNG CỘNG, QUA BÀN TAY CS HÀ NỘI, Trịnh Công Sơn đã cống hiến gì cho quốc gia?

Giữ nhiệm vụ trưởng cơ quan an ninh tình báo Thừa Thiên-Huế từ 1966 đến đầu 1975, tôi có bổn phận phải chịu trách nhiệm chính về vấn đề gìn giữ an ninh trật tự, bảo vệ sinh mạng và tài sản cho đồng bào trong tỉnh. Và trên hết mọi chuyện, là đối phó với cục Tình Báo chiến lược Bắc Việt, lồng vào đó là một mạng lưới tinh vi và dày đặc CS nằm vùng tại Huế. Thật không sai khi nói Huế là một ổ nằm vùng. Do vậy, có lẽ chúng tôi là người “may mắn”(?!) PHẢI có bổn phận “BIẾT” rất “kỹ” về TCS và toàn bộ những phần tử hoạt động CS khác của Huế. Tôi biết TCS và nhóm người nối giáo cho giặc này, dưới tất cả các khía cạnh khác nhau.Từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, từ thói quen đến phẩm hạnh, đến tiểu sử, đến gia đình, thậm chí, nếu cần, thì cả gia phả vv, tôi đều có bổn phận phải biết. Và tôi sẽ lên tiếng một cách thẳng thắn, về những sự việc, thông tin, dữ kiện mà chúng tôi có được về đương sự trong bài viết này. Hy vọng, sẽ cung cấp cho lịch sử, và cho những ai quan tâm đến vấn đề TCS, cũng như các hoạt động chung của đương sự với các phần tử nằm vùng khác tại Huế, mà dù yêu, dù ghét, dù hận thù, dù ngưỡng mộ tôn sùng, dù căm phẫn.... những thông tin chính xác và cần thiết, để quý vị có thể tự mình thẩm định, lại một cách đúng đắn, về con người TCS. Bởi vì, mỗi con người chúng ta, dù thế nào đi nữa, không ai muốn bị BỊP cả!

Trịnh Công Sơn bên nào: Bên này ? hay bên kia ? Quốc Gia?, Cộng Sản?

Trước khi xác nhận cũng như công bố nhiều chuyện liên quan đến TCS, xin được phác họa lại tình hình an ninh và nội chính của Thừa Thiên-Huế, sau ngày 1/11/ 1963:

Sau đảo chánh, ảnh hưởng và thế lực chính trị của PG Ấn Quang, và đặc biệt Trí Quang, Đôn Hậu đối với chính quyền trung ương cũng như địa phương, và trong hàng ngũ tín đồ Phật giáo tại miền trung, nhất là tại Huế, QUÁ MẠNH!

Chùa Từ Đàm trở thành Dinh Độc Lập II, đó là trung tâm quyền lực thật sự cho cả Miền Nam VN. Tại miền trung, chùa Từ Đàm là tàn cây cổ thụ đầy bóng mát, che chở cho mọi hoạt động của các cơ quan dân vận, tôn giáo vận, trí thức vận, tổ chức học sinh, sinh viên “Giải Phóng” thành phố thuộc Đại Học Huế và các trường Trung học. Tất cả đều nằm dưới sự điều động của tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế và Thành Ủy Việt cộng.

Hầu như không có một cơ quan an ninh nào của chính phủ VNCH dám sờ vào các ổ nằm vùng gần như công khai này. Họ chỉ lấy vải thưa để che mắt thánh, nhưng thật tình không ai dám đụng đến họ cả. Nếu đụng đến họ, sẽ bị lu loa là “tàn dư Mật Vụ Nhu Diệm”, là “đàn áp Phật Giáo”, là TÀN ĐỜI! Mọi tổ chức, mọi cơ sở nội thành của Việt Cộng được phát triển hết năng xuất. Tất cả là nhờ tài điều binh khiển tướng của Trung Tá điệp Viên Hoàng Kim Loan, thuộc Cục Tình báo Chiến lược Bắc Việt. Trung gian liên lạc là bí thư thân tín của Thích Trí Quang: Nguyễn Khắc Từ. Sau 1975, Nguyễn Khắc Từ lộ diện là viên đại tá Việt Cộng. Hổ trợ tận tình cho Hoàng Kim Loan là Trí Quang, Đôn Hậu.

Có thể nói từ 1963, sau đảo chánh, đến 1966, là thời gian nổi loạn Miền Trung của Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu. Ba năm oan nghiệt này là thời đại mạt vận của tất cả các cơ quan tình báo dân sự cũng như quân sự của chính phủ VNCH. Trí Quang, Đôn Hậu và hệ thống rất lớn các “thầy tranh đấu” của họ, đã xóa sổ các cơ quan tình báo xuất sắc của chính phủ, tại nhiều nơi. Đặc biệt thảm hại nhất là tại Thừa Thiên- Huế. Hủy diệt các cơ quan tình báo có nghĩa là mở đường cho CS tự do ra vào, có nghĩa là sinh mạng Miền Nam đang hấp hối!

Trước 1963, Đoàn Công Tác Đặc Nhiệm Miền Trung là do ông Dương Văn Hiếu làm trưởng đoàn. Nhưng, người chỉ huy thật sự bên trong lại là ông Ngô Đình Cẩn. Ông là một người có năng khiếu thiên phú về tình báo, dù chưa hề qua một trường lớp đào tạo chính quy nào. Có thể nói đây là một năng khiếu bẩm sinh kỳ lạ của ông, đặc biệt là năng khiếu chống du kích chiến và chống dấy loạn trong thành phố. Cơ quan tình báo tinh nhuệ này đã phá vỡ và bắt giữ hầu như toàn bộ các cán bộ tình báo cao cấp của Bắc Việt gởi vào miền Nam. ĐCTĐNMT đã bẽ gãy mọi mưu toan của Hà Nội về chính trị cũng như quân sự, nhất là mục đích phá rối chính trị để làm suy sụp Miền Nam. Xin dẫn chứng tài năng và công lao rất lớn của ông Ngô đình Cẩn, qua lời nói của đối thủ: đại tướng CS Văn Tiến Dũng: “ Dưới thời Diệm, ta đã gởi vào Miền Nam 60 ngàn cán bộ, cuối cùng chỉ còn 5 ngàn, như vậy là thiệt hại đến 90%”. Sau khi ông anh là TT Diệm bị đảo chánh, bị đám tướng lãnh phản loạn bất chấp luật pháp, bất chấp kỷ cương phép nước, bất chấp đạo lý, bất chấp tình người, giết, thì ông em út cũng bị cùng chung số phận! Tòa án gì đây? Luật pháp gì đây? Luật của Trí Quang? Luật của Đôn Hậu? Luật của cái gọi là“ Phật Giáo đấu tranh”?? Tội gì thưa quý vị? Tội bắt nhiều CS! Ông Dương văn Hiếu, nhờ có ông Cẩn thế mạng rồi, nên quý thầy hơi khó làm áp lực giết thêm nữa. Sau đó, nhờ “đế quốc Mỹ xâm lược” can thiệp, nên chỉ bị tù.

Một cơ quan tình báo tinh nhuệ, đặc biệt, và bí mật khác, do ông Phan Quang Đông chỉ huy cũng bị xóa sổ. Cơ quan này hoàn toàn chỉ liên quan đến những điệp vụ quan trọng ngoài bắc mà thôi. Họ không hề dính dáng gì đến chuyện đàn áp Phật Giáo cả, cũng bị Thích Trí Quang vu vạ rồi giết. Theo lệnh Hà Nội, Trí Quang áp lực, yêu cầu chính phủ đương nhiệm, qua trung gian Nguyễn Chánh Thi, tử hình Phan Quang Đông, một viên chức chỉ huy tình báo tài ba xuất sắc, với tội “ Mật vụ Nhu Diệm”!

Cơ quan tình báo thứ 3 hoạt đông rất hữu hiệu tại Huế, là Ty Công An Thừa Thiên của chính phủ VNCH. Số phận cơ quan này cũng bi thảm không kém. Ông Lê Văn Dư Trưởng ty bị bắt giữ.

Hầu hết nhân viên phụ trách tình báo của 3 cơ quan này, hoặc bị sa thãi, hoặc bị bắt, hoặc bị thuyên chuyển khỏi các chức vụ trọng yếu. Tất cả cũng với tội danh tương tự: “ Mật vụ Nhu-Diệm, đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy v,v…”

Sau khi loại trừ sạch các thành phần “Mật vụ Nhu Diệm ác ôn”, các thầy liền thay vào cái bình cũ là cơ quan tình báo của VNCH, loại rượu mới do quý thầy bào chế ra, đó là “rượu nằm vùng”!!

1. Nguyên Quận Trưởng Cảnh Sát Nguyễn Văn Cán, một cơ sở tình báo rất quan trọng của Trung tá điệp viên CS Hoàng Kim Loan, được phong làm truởng ty CSQG Thị xã Huế. Ngoài ra, Nguyễn Văn Cán còn là cơ sở nuôi dưỡng tên Phan Nam, Thành ủy viên thành ủy Việt Cộng Huế, đặc trách an ninh của cơ quan thành ủy VC, trú ngụ thường xuyên trong nhà của Nguyễn văn Cán. Sau 1975 Phan Nam làm Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Huế.

2. Trần Văn Cư, đệ tử thân tín của Ông Đôn Hậu, được phong làm trưởng ty Công An Thừa Thiên. Trần văn Cư chính là người thẩm vấn thụ lý nội vụ ông Phan Quang Đông. Thừa lệnh CS Hà Nội, Đôn Hậu, và Trí Quang ngầm ra lệnh cho chính quyền, xử bắn Phan Quang Đông tại Sân Vận Đông Tự Do, thuộc quận III thị Xã Huế, với tội danh : ” Mật vụ Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo thủ tiêu quí thầy,v.v…”

Đau đớn và cười ra nước mắt, là từ 1966 đến 1968, hai ty Cảnh Sát lại giao cho hai tay nội tuyến Việt Cộng: Ty CSQG tỉnh Quảng Trị thì Trưởng ty lại là Đại Úy Lê Cảnh Thâm, làm việc cho cơ quan Quân Báo của VC. Ty CSQG Thừa Thiên-Huế thì Trưởng ty là Đoàn Công Lập, nhân viên thuộc cấp của Trung tá điệp viên CS Hoàng Kim Loan.

Khoảng thời gian dài này là thời hoàng kim tuyệt đỉnh của các hoạt động CS nằm vùng. Chỉ cần dán nhãn hiệu “ Mật vụ Nhu Diệm đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy” cho kẻ thù, là mọi việc xong ngay! Cả Miền Nam hoang mang, lo sợ, điêu đứng, biết bao thân phận bị vùi dập, cũng vì cái khẩu hiệu này.

Sau khi 3 cơ quan tình báo trọng yếu và vô cùng hữu hiệu này bị “các thầy” xóa sổ, các tổ chức cơ sở Việt Cộng trong thành phố Huế sinh sôi nẩy nở, phát triển tự do như rạ, như nấm . Chính quyền tuy biết, nhưng không dám đụng đến, vì sợ đụng chạm đến Phật Giáo. Sợ đến kinh hoàng mấy chữ “ Mật thám Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo”. Quý thầy đã thật sự thành công trong việc tự tôn, tự đồng hóa “CÁC THẦY LÀ PHẬT GIÁO”. Nói đến đây tôi không khỏi không bật cười, nhớ đến chuyện cũng tương tự như vậy. Đó là chuyện trên 30 năm nay, đảng CSHN cũng đã tự đồng hóa mình là tổ quốc! Và CS cũng đã thành công! Quý thầy cũng thành công!

Đại đa số các tổ chức CS như thế và hầu hết những kẻ tham gia trong các tổ chức đó, đều đã được Trí Quang, Nguyễn Khắc Từ, Hoàng Kim Loan bọc cho cái vỏ tôn giáo. Tỷ dụ như Liên Đoàn Học sinh, Sinh viên Phật tử, công chức Phật Tử, Quân nhân Phật tử, Cảnh sát Phật tử, Tiểu thương Phật Tử chợ Đông Ba v..v...

Thành phố mọc lên như rạ những địa điểm hội họp, tiếp xúc, của nhiều trí thức, giáo sư , sinh viên, học sinh, hoạt động cho các tổ chức trí thức vận, tôn giáo vận của Thành ủy Huế. Những địa điểm nầy trong danh từ chuyên môn chúng tối gọi là những “căn cứ lõm” của địch, tỷ như:

1- Quán Café “Bạn Tôi.”

Ở đường Đào Duy Từ , tại vùng Đập Đá thuộc quận III thị xã Huế.

Thành lập bởi Lê Văn Sâm, SV luật khoa, chủ quán. Có Ngô Kha, vợ chồng Giáo sư Đỗ Long Vân ở Pháp về, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Hữu Ngô, nhà văn Túy Hồng, Phan Duy Nhân, Trần Quang Long.

2- Lực lượng giáo chức tranh đấu tại Huế:

Chủ tịch kiêm chủ bút diễn đàn báo Dân là Hoàng Phủ Ngọc Tường. Phó chủ tịch là Giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm.

Ngoài ra còn có tờ Sinh Viên Huế của tổng hội SV Huế, và tờ Lập Trường của nhóm trí thức đại học Huế, do giáo sư Tôn Thất Hanh làm chủ nhiệm. Chủ trương: Chống lại cái gọi là “Chế độ Diệm mà không Diệm”.

Quý vị độc giả, ai là người uyên thâm, xin hãy diễn giải và dẫn chứng rành rẽ, cụ thể, chứng minh dùm tôi, cụm từ “ Diệm mà không Diệm” này! Tôi chịu thua. Những lộng ngôn này là do ai làm ra? Ai sáng tác? Ai nghe theo? Mục đích là gì? Phá nát tất cả các chính quyền Miền Nam? Bất kể là ai lãnh đạo?

Tổng thống Ngô Đình Diệm đã bị họ gián tiếp giết, phong cho danh hiệu mang đầy tính tội ác, rùng rợn, răn đe: “Mỹ Diệm”, “Mật vụ Nhu Diệm, đàn áp Phật Giáo, thủ tiêu quý thầy”. Đất nước sau đó tang thuơng đổ vỡ, chính trị rối loạn, nhưng vẫn chưa vừa lòng. Thừa thắng xông tới, họ răn đe các chính quyền kế tiếp khác bằng khẩu hiệu mang tính bình mới rượu cũ: “ Diệm mà không Diệm”. Chỉ đơn giản vậy, nhưng buồn cười thay, một loạt các chính quyền sau đó đều xếp re, không dám hó hé với nhóm “ Phật Giáo Đấu Tranh” này

3- Tuyệt Tình Cốc.

Nằm tại hẻm Âm Hồn thuộc quận I thị xã Huế. Nguyên là ngôi nhà của cha mẹ Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan. Sau khi hai ông bà dời nhà ra gần cửa Đông Ba, anh em Tường, Phan biến nơi nầy thành trung tâm hội họp hoạt động của đám sinh viên, trí thức cơ sở thành ủy VC Huế.

Tuyệt Tình Cốc là một ngôi nhà tranh, trong một khu vườn nhỏ có cây Ngọc Lan. Đến mùa hoa nở, hương thơm ngát.

Nhóm Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Ngọc Phan đã đặt tên cho cây ngọc lan này là “Cây hoa tình”, và ngôi nhà kia là “Tuyệt Tình Cốc, vay mượn trong tác phẩm kiếm hiệp Thần Điêu Đại Hiệp của tác giả Kim Dung

Tuyệt Tình Cốc thường xuyên do anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ trì sau nầy còn có họa sĩ Đinh Cường.

Trịnh Công Sơn, nữ văn sĩ Túy Hồng, Ngô Kha, Trần vàng Sao, Trần Quang Long, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Xuân Kiêm, chủ tịch tổng hội sinh viên Huế, cũng đã xuất hiện nhiều lần tại đây. Hầu hết đám này là cơ sở sinh viên và trí thức vận của thành ủy Huế

Tuyệt Tình Cốc cũng là nơi xuất bản tờ báo Việt Nam Việt Nam của nhóm trên, trong khoảng thời gian phong trào tranh đấu Miền Trung của Thích Trí Quang, giai đoạn cao điểm vào đầu hè 1966.

4-Căn phòng của Lê Văn Hảo,

Giáo Sư nhân chủng học, Đại Học Huế cũng là nơi mà Hoàng phủ Ngọc Tường và đám sinh viên hoạt động cho Thành ủy VC dùng làm nơi viết và xuất bản báo chí.

Vô số những trí thức, học sinh, sinh viên hoạt động cho VC tại thành phố Huế. Họ tham gia sách động, trong vai trò lực lượng quần chúng: Cách Mạng đấu tranh của biến cố 1963, rồi cuộc tranh đấu bạo động 1966. Hãy nhìn, để phải giật mình tự hỏi: “Huế không mất vào tay CS trước Mậu Thân 1968 thì quả thật là một phép lạ”. Hãy nhìn danh sách một ổ việt cộng nằm vùng dưới đây:

- Nguyễn Thiết: Sinh viên Luật Khoa phụ trách Thanh niên Thành Ủy Huế, thoát ly lên mật khu 1965

- Trần Quang Long: SV Việt Hán Đại Học sư phạm, thoát ly năm 1968.

- Lê Minh Trường: Sinh Viên Mỹ Thuật: Vượt ngục lên mật khu, sau đó xâm nhập tái hoạt đông bị lực lượng CSĐB phục kích bắn chết tại làng Hải Cát Hạ, quận Nam Hòa.

- Vĩnh Kha. SV Văn Khoa: Chủ Tịch Tổng Hội SV , Đoàn trưởng đoàn SV Phật Tử.

- Hoàng Phủ Ngọc Tường: Giáo Sư.

- Hoàng Phủ Ngọc Phan: SV Y Khoa.

- Nguyễn Đính: SV Văn Khoa, bút hiệu Trần Vàng Sao.

- Phạm thị xuân Quế: Bác sĩ. Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Thành Phố Huế.

- Thái Thị Ngọc Dư, sau này đậu Tiến sĩ Địa lý Học tại Pháp

- Trần Anh Tuấn: Tiến Sĩ Luật Khoa tại Mỹ

- Hoàng Văn Giàu: Phụ khảo đại học Văn Khoa Huế. Đoàn Trưởng đoàn SV Phật Tử Huế. Hiện ở Úc Châu

- Thái Thị Kim Lan: Sinh viên Văn Khoa , sau du học đậu Tiến Sĩ triết học tại Đức

- Nguyễn Đắc Xuân: SV Việt Hán, đại học Sư Phạm.

- Hùynh Sơn Trà: SV Y Khoa, thoát ly 1968

- Nguyễn Văn Sở: Đại học Sư Phạm Anh Văn. Thoát ly 1968

- Lê Thanh Xuân: Thoát ly 1968.

- Ngô Yên Thi: SV Văn Khoa. Thoát ly 1968.

- Nguyễn Hữu Ngô: SV Mỹ thuật

- Trần Hoài: SV Việt Hán: Đại học Sư Phạm. Thoát ly 1972

- Nguyễn Đức Thuận: SV đại học Sư phạm Anh Văn. Thoát ly 1968

- Trần Bá Chữ: SV đại học Sư Phạm Toán. Thoát ly 1968

- Nguyễn Thị Đoan Trinh, SV Dược Khoa Đại Học Sài gòn, sát thủ Mậu Thân 1968. Y thị trực diện đeo băng đỏ, nổ súng, hạ sát rất nhiều người. Thoát ly ngay sau CS bại trận Mậu Thân

- Lê Văn Tài: SV Mỹ Thuật, thoát ly 1968. Hiện ở Úc Châu.

- Nguyễn Văn Mễ: Học sinh lớp 12 Quốc Học. Thóat ly 1968

- Lê Phước Thúy: SV đại học Sư Phạm. Thoát ly 1968

- Lê Công Cơ: SV đại học khoa học. Thoát ly 1968

- Lê Khắc Cầm: SV, em giáo sư Lê Khắc Phò

- Lê Văn Hảo: Giáo sư nhân chủng học Đại Học Huế.

- Bà Đào Thị Yến, tức Bà Tuần Chi, nguyên Hiệu trưởng trường nữ trung học Đồng Khánh và cũng là tình nhân của Thích Đôn Hậu. Thoát ly ra bắc cùng với Thích Đôn Hậu, sau Mậu Thân, cùng với Giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm. Giáo sư Lê văn Hảo v…v…

- Bửu Chỉ: SV Mỹ thuật.

- Phan Duy Nhân: SV.

Và còn rất nhiều nữa….

Những cơ sở này, hiệp lực cùng với Thích Trí Quang, Thích Thiện Siêu, Thích Đôn Hậu, Thích Chánh Trực, bí thư thân tín của Thích Trí Quang là Đại Tá tình báo cộng sản Nguyễn Khắc Từ, Hoàng Kim Loan, Trung tá điệp viên cục tình báo chiến lược Hà Nội, như thế đủ để phá nát Huế chưa? Thưa, Quá đủ!……..

Vì thế, miền Trung, đặc biệt Huế, đang bị nhuộm đỏ cách mạng, vừa hồng vừa chuyên. Miền Trung đang sôi sục lửa đấu tranh căm thù giai cấp! Đang là địa ngục của một mạng lưới CS nằm vùng khổng lồ, bán mình cho quỷ.

Ngày 23-1-1965 Thích Trí Quang cho lệnh học sinh sinh viên, đồng bào biều tình kéo đến đốt tòa tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại số 4 đường Đống Đa. Sau đó đoàn biểu tình kéo đến đốt phòng Thông Tin Văn Hóa Hoa Kỳ (USIS) tại số 8 đường Lý Thường Kiệt, thuộc quân III thị xã Huế.

Ngày 27-2-1965 đám này họp báo ra mắt “Phong Trào Tranh Đấu Bảo Vệ Hòa Bình và Hạnh Phúc Dân Tộc” và “Phong Trào Dân Tộc Tự Quyết”.

Chủ tịch là Thượng Tọa Thích Quảng Liên. Các thành viên: Bác sĩ Thú y Phạm Văn Huyến, thân sinh bà Phạm Thị Thanh Vân, tức bà Ngô Bá Thành. Nhà báo Phi Bằng, tức Cao Minh Chiếm, Luật sư Trịnh Đình Thảo. Giáo sư Tôn Thất Dương Kỵ. Bác sĩ Lê Khắc Quyến khoa trưởng Đại Học Y Khoa Huế cũng bí mật nằm trong tổ chức nầy.

Về Phong Trào Dân Tộc Tự Quyết, chủ tịch là luật sư Nguyễn Long. Các đoàn viên chủ chốt là kỹ sư Hồ Văn Bửu, kỹ sư Tô Văn Cang.

Hai tổ chức nầy đều đòi hỏi:

* Quân đội Hoa Kỳ phải triệt thoái khỏi miền Nam Việt Nam.
* Vấn đề thống nhất của Việt Nam phải để cho người Việt Nam tự quyết.

Ngày 1-3-1965, Thủ Tướng Chính Phủ VNCH, bác sĩ Phan Huy Quát, ra lệnh cách chức gần 50 công chức và khoảng 30 người bị bắt giữ. Trong đó có Cao Minh Chiếm, giáo sư Tôn thất Dương Kỵ và thú y sĩ Phạm Văn Huyến.

Ba nhân vật nầy được giải ra Huế. Tướng Nguyễn Chánh Thi muốn thả dù nhóm này qua bên kia vỹ tuyến 17. Thủ Tướng Phan Huy Quát phản đối vì sợ báo chí và dư luận quốc tế xuyên tạc.

Ngày 19-3-1965, tướng Nguyễn Chánh Thi chủ tọa một buổi lễ ngay tại bên này cầu Hiền Lương, sau bài diễn văn, Cao Minh Chiếm, Tôn Thất Dương Kỵ và bác sĩ thú y Phạm Văn Huyến được dẫn từ phía bên nầy cầu, thuộc vùng chính phủ VNCH, sang đến giữa cầu, giao cho Cộng Sản Hà Nội. Cả ba lặng lẽ đi qua phía bên kia cầu phân chia biên giới Nam-Bắc.

Tình hình Huế mỗi ngày mỗi trầm trọng. Ngày 6-6-1966 lúc 12 giờ trưa, trên đài phát thanh tranh đấu tại Huế, Thích Trí Quang, tên cờ gian bạc lận, buôn thần bán thánh này, rút con bài cuối cùng: “Bàn thờ Phật”. Trí Quang chơi xã láng canh bạc cháy túi, không kể gì đạo đức tối thiểu: Đưa bàn thờ Phật xuống đường! Phật nào đồng ý cho hành động này?... Ngược lại, Phật đã độ trì người con trung nghĩa xứ Huế: Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan và lực luợng Đặc Nhiệm dẹp loạn miền Trung

Chỉ sau hai tuần lễ kể từ ngày 9-6-1966 toàn bộ lực lượng tranh đấu của Thích Trí Quang đã bị dẹp tan. Thích Trí Quang và đồng bọn, tướng Nguyễn Chánh Thi Tư Lệnh QĐI. Chuẩn tướng Phan Xuân Nhuận Tư Lệnh Sư Đòan I. Tất cả bị Đại tá Nguyễn Ngọc Loan bắt giữ.

Tôi liên tục mở các cuộc hành quân cảnh sát, bắt giữ toàn bộ đám cơ sở việt cộng nằm vùng cài trong Phật giáo, trong các tổ chức giáo chức, học sinh , sinh viên thuộc lực lượng tranh đấu của Thích Trí Quang. Một số lớn bọn chúng bị bắt giữ ngay, nhưng cũng có một số ít đã được trung tá điệp viên Hoàng Kim Loan gởi giao liên và đưa lên mật khu. Điển hình hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân.

Chuyện khám phá ra TCS hoạt động nằm vùng, là do chúng tôi theo dõi anh em họ Phan. Cuộc đào thoát của hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đã may mắn làm bộc lộ chân tướng của Trịnh Công Sơn.

Người đứng ra thi hành là giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm, và Lê Cảnh Đạm, lúc đó là Tổng Thư Ký Đại Học Y Khoa Huế. Tôn Thất Dương Tiềm và Lê Cảnh Đạm là cán bộ trí thức vận của cơ quan thanh ủy VC Huế.

Và tôi đã vô cùng bàng hoàng, buồn bả ngẩn người, khi thấy Trịnh Công Sơn dính trong vụ này.

Lực lượng CSĐB đã bám sát theo dõi hai mục tiêu Tường và Phan từ lúc bọn này ẩn trốn tại nhà sách Khánh Quỳnh tại ngã tư Anh Danh, thuộc Quận I thành phố Huế. Tiệm sách nầy là của gia đình Tôn Thất Dương Kỵ một cán bộ cộng sản gộc tại Huế.

Sau đó, bọn chúng di chuyển qua trốn tại số 66 đường Phan Chu Trinh, quận III thị xã Huế. Đây là nhà an toàn của cơ quan Thành ủy VC Huế. Chủ nhân cũng là cơ sở nội thành, tên là Nguyễn Chính. Số 66 Phan Chu Trinh nằm ngay ngã tư Phan Chu Trinh-Nguyễn Trường Tộ, ngay đầu cầu Phủ Cam. Bên này cầu Phủ Cam là nhà tên Chính, và bên kia cầu Phủ Cam là nhà Trịnh Công Sơn, nằm trên đường Nguyễn Trường Tộ, đối diện với tòa Tổng Giám Mục Huế.

Đó là một dãy chung cư. Căn của Trịnh Công Sơn và gia đình trú ngụ là: 11/3 Đường Nguyễn Trường Tộ, quận III, thành phố Huế.

Tôi nhớ không lầm thì đó là ngày 11/6/1966. Trời nhá nhem tối, tôi chỉ huy điệp vụ, đứng hơi xa hiện trường. Hai anh em Hoàng phủ Ngọc Tường từ nhà Chính, bên này cầu Phủ Cam, đi rất nhanh sang nhà Trịnh Công Sơn, bên kia cầu Phủ Cam. Trịnh Công Sơn đã có kế hoạch chuẩn bị trước cho hai tên này ăn cơm tối tại nhà. Sau đó, một chiếc xe hơi màu trắng đến đón Tường và Phan đi ngay.

Tài xế là Lê Cảnh Đạm. Hộ tống là giáo sư Tôn thất Dương Tiềm. Họ lên chùa Thiên Mụ, và sau đó đi bộ vượt Long Hồ, Ngọc Hồ, vượt nguồn tả sông Huơng đến mật khu sau núi Kim Phụng.

Chiếc xe hơi trắng đó là của bà Tuần Chi, tức Đào Thị Yến. Mậu Thân 1968, bà giữ chức vụ Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Huế. Vài ngày sau, đã cùng một phái đoàn đông đảo trí thức miền Nam và Thượng Tọa Thích Đôn Hậu, mà theo sự theo dõi ghi nhận của CSQG Thừa Thiên-Huế, cũng là người tình của bà, thoát ly ra Bắc.

Đó là lần đầu tiên mà lực lượng CSĐB thuộc BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế phát hiện hành động tiếp tay cộng sản của Trịnh Công Sơn.

Tôi sẽ không như Trịnh Cung hoặc anh Đặng Văn Âu chỉ nói thoáng qua về TCS. Vì “ méo mó nghề nghiệp”, tôi sẽ đi từng chi tiết một. Từ đời tư, gia đình, tình ái, sức khỏe, cá tính, tham vọng, đến những công tác tình báo mà TCS cộng tác với chúng tôi, những công việc mà TCS cộng tác với Cộng Sản, những công việc mà TCS cộng tác với Tình báo Ngoại Quốc. Kết quả và ảnh hưởng của những hành động của đương sự, đã gây tác hại như thế nào cho Miền Nam VN.

Đương nhiên sẽ đụng chạm và gây sóng gió. Và sóng gió không chỉ giới hạn riêng nhân vật TCS. Nhưng chỉ là sóng gió cho những ai trót đem lòng ngưỡng mộ tôn thờ nhân vật này một cách nhẹ dạ mù quáng. Còn những ai có chút bình tâm suy xét, biết yêu lấy quê hương khốn khổ này, thì những thông tin mà tôi đưa ra, sẽ chỉ là những xác tín. Nó rành rành như 2+2 là 4.

Với tất cả lương tâm và trách nhiệm của tôi đối với người dân Miền Nam VNCH và với lịch sử. Những gì tôi viết, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Tôi sẵn sàng đối chất với bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào về vấn đề TCS. Và đặc biệt tôi càng rất muốn đối chất với những ai cho rằng những thông tin mà tôi đưa ra là sai trái về TCS và bất cứ nhân vật nào hoạt động CS có tên trong bài này


Ngay sau đó, tôi cho lệnh mở hồ sơ TCS, điều tra lý lịch chi tiết, bám sát theo dõi đương sự. Công việc nầy được giao cho toán xâm nhập E-16, mà trưởng toán là anh Nguyễn Bá Sơn.

Một thời gian sau, nhiều phát hiện cho thấy, TCS từ lâu đã có quan hệ chặt chẽ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Phan Duy Nhân, và đặt biệt với một cán bộ quan trọng của cơ quan Thành ủy VC. Cán bộ đó là Lê Khắc Cầm, em ruột của giáo sư Lê Khắc Phò. Y sống hợp pháp trong thành phố Huế, Trịnh Công Sơn rất thường xuyên liên lạc với y.

Ngoài ra, toán theo dõi cũng phát hiện được một số các cơ sở trong tổ chức trí vận thuộc tổ chức Học sinh-Sinh viên Giải Phóng thành phố Huế cũng có liên lạc chặt chẽ với TCS như:

Huỳnh Sơn Trà, SV Y Khoa. Đặng Văn Sở, Đại Học Sư Phạm. Lê Thanh Xuân SV Luật Khoa. Trần Hoài, Đại Học Sư Phạm Việt Hán. Giáo sư Ngô Kha, Đinh Cường, Trần quang Long, Trần Vàng Sao, Bửu Chỉ, và nhiều nữa….

Với những dữ kiện, tin tức, của trưởng toán xâm nhập Nguyễn Bá Sơn trình lên, tôi quyết định móc nối, ép TCS làm tình báo viên xâm nhập trong tổ chức trí vận và tổ chức học sinh, sinh viên giải phóng của cơ quan Thành Ủy VC Huế.

Công việc nầy không khó. Vì đã nắm rất vững vàng và có đầy đủ bằng cớ là TCS hoạt động CS, nên khi tôi bí mật tiếp xúc với TCS tại nhà an toàn của cơ quan tình báo Thừa Thiên-Huế, trong khoảng thời gian gần 4 tiếng đồng hồ, TCS, không còn cách nào khác, buộc phải cộng tác.

Và tôi có tin TCS không? Theo bản tính nghề nghiệp, dĩ nhiên, tôi phải nói chữ không. Ngay sau đó, tôi cài thêm một nhân viên tình báo xâm nhập tiếp cận vói TCS và những bạn bè cơ sở nội thành VC của TCS để có thể theo dõi và phối kiểm một số tin tức mà TCS cung cấp cho chúng tôi, cho đến tận ngày 29 tháng tư 1975.

Nhân viên này chính là một nhân chứng sống, để có thể xác nhận cho những ai còn thắc mắc rằng có phải TCS là nhân viên tình báo xâm nhập của lực lượng CSĐB thuộc BCH/CSQG/Thừa Thiên-Huế, gài trong tổ chức cơ quan trí vận của thành ủy VC Huế hay không. Chính anh ta là người mà tôi đã giao cho ba giấy chứng nhận để đưa tận tay cho ba người: TCS và 2 người khác, xin tạm dấu tên

Đó là ba “sự vụ lệnh công tác đặt biệt’ do tôi, với tư cách là Chỉ Huy Trưởng BCH/CSQG/Thừa Thiên-Huế và là Tổng Thư Ký điều hành Ủy Ban Phượng Hoàng Tỉnh Thừa Thiên và Thị Xã Huế, “yêu cầu mọi cơ quan Quân, Dân Chính, giúp đỡ người cầm giấy này đang thi hành phận sự”.

Sự Vụ Lệnh đặc biệt mà tôi cấp cho Trịnh Công Sơn là một lá bùa hộ mạng cực mạnh, bao bọc cho anh ta trong suốt nhiều năm. Nó đã giúp anh ta trốn quân dịch, khỏi bị bắt trong các cuộc ca hát phản chiến, hoặc biểu tình chống chiến tranh, chống chính phủ VNCH.

Vậy mà trong nhiều năm qua tại hải ngoại có một vài bài viết nói rằng trong thời gian chiến tranh, TCS phải trốn tránh cực khổ, nhọc nhằn để khỏi bị bắt đi quân dịch. Rõ là họ chỉ viết theo trí tưởng tượng, những hiểu biết mù mờ, hoặc theo lời kể vu vơ mơ hồ đâu đó.

Nhân viên giao sự vụ lệnh đặc biệt của tôi cho Trịnh Công Sơn hiện đang định cư tại vùng ngoại ô Washington D.C. Hoa Kỳ. Anh ta là một nhân chứng sống về vụ nầy.

1- Lý lịch ghi nhận tại cơ quan CSQG Huế

Sinh ngày 28/2/1939

Học lực: Tú tài I, tức lớp 11. Chương trình Pháp.

Tốt nghiệp trường sư phạm Quy Nhơn.

Giáo viên Tiểu học.

Nghiện rượu và thuốc lá nặng.

Sức khỏe trung bình.

Bị bệnh xuất tinh sớm, sau đó đến 1974 hoàn toàn bất lực.

Bản chất: Trầm lặng, kín đáo, khôn ngoan, giỏi che đậy ý nghĩ của mình.

Xem trọng tiền bạc, có tính phản bội, trọng phú khinh bần, sẵn sàng quay lưng với bạn bè hay ân nhân của mình trước kia, nếu như họ sa cơ lỡ vận

Gia đình:

Phụ thân của TCS là một quân nhân phục vụ trong quân đội Pháp, nghành tình báo, phòng 2. Ông bị tử nạn xe hơi do xe của quân đội Pháp gây ra.

TCS có một người cậu ruột tên là Lê Văn Tông, một thương gia giàu có tại đường Phan Bội Châu, Huế. Ông nầy có vợ lai Pháp hiện định cư tại Pháp. Ông ta là võ sư Nhu Đạo Judo Club Huế. Thật ra TCS không học nhu đạo ngày nào cả. Có lẽ Trịnh Cung không biết, nên đã viết TCS có tập nhu đạo. Trịnh Công Hà, em TCS mới học nhu đạo. Hà là người từng gây chấn thương cho Trịnh Công Sơn khi Trịnh Công Hà dùng một thế võ khóa chặt TCS giữa sàn nhà, trong lúc hai anh em giỡn chơi với nhau.

TCS là anh đầu trong một gia đình đông con.

Các em trai là:

1- Trịnh Công Hà.

Sĩ Quan Quân Lực VNCH

Cấp bậc cuối cùng: Đại úy

2- Trịnh Xuân Tịnh

Trốn quân dịch.

Các em gái:

1- Trịnh Vĩnh Thúy

Chồng là giáo sư Ngô Kha.

2- Trịnh Vĩnh Tâm.

Chồng là Đại úy QLVNCH Hoàng Tá Thích. Hoàng Tá Thích có anh ruột là Hoàng Xuân Tùy cấp bậc Đại Tá, Chính ủy Sư Đoàn Điện Biên Việt Cộng. Sau 1975 làm Thứ Trưởng Bộ Đại Học.

3- Trịnh Thị Hồng Diệu. Không có gì đặt biệt.

4- Trịnh Thị Vĩnh Ngân. Không có gì đặc biệt.

5- Trinh Vĩnh Trinh, em út. Theo ghi nhận, Trịnh Vĩnh Trinh cùng mẹ khác cha với những người trên.

Đã có quá nhiều tranh cãi về TCS, quá nhiều câu hỏi được đặt ra: ‘Trịnh Công Sơn bên mô? Bên Ni? Bên tê”.

Trong chức vụ và trách nhiệm của một Phó Trưởng Ty CSĐB và sau đó là Chỉ Huy Truởng BCH/CSQG/Tỉnh Thừa Thiên và thị xã Huế trong 9 năm, từ tháng 6/1966 đến đầu năm 1975, và là người đích thân áp lực, móc nối và sau đó điều khiển TCS trong chiến dịch xâm nhập vào các bộ phận trí thức vận, tôn giáo vận, học sinh sinh viên Giải Phóng Thành Phố Huế, qua những phong trào quần chúng đấu tranh tại đô thị của cộng sản, tôi có thể xác nhận rõ ràng và minh bạch về con người của Trịnh Công Sơn:

- Trịnh Công Sơn: Bên ni. Quốc Gia

- Trịnh Công Sơn cũng là: Bên tê. Cộng Sản Hà Nội

- Trinh Công Sơn còn có khả năng là : Bên nớ. Tình báo ngoại quốc

Hay nói một cách thẳng thắn, theo danh từ chuyên môn của ngành tình báo, thì Trịnh Công Sơn là điệp viên hai mang 100% và có khả năng mang thứ ba là làm cho cơ quan tình báo ngọai quốc. Nhưng vấn đề đuợc đặt ra là, mang nào là mang chính ?

I- Trịnh Công Sơn: Bên ni.

Có phần đúng, TCS bên ni. Chính tôi đã tổ chức TCS làm tình báo viên cho ngành Cảnh Sát Đặc Biệt thuộc Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thừa Thiên và Thị Xã Huế. Mặc dầu trong khoảng thời gian từ 1966 đến ngày 28 tháng 4 năm 1975 cũng có lúc gián đoạn tạm thời vì anh ta không ở Huế. Nhưng chung chung thì anh ta đã hợp tác với chúng tôi trong khoảng thời gian không phải là ngắn.

Có người sẽ đặt câu hỏi, cái gì đã làm cho Trịnh Công Sơn hợp tác với Liên Thành, hay nói thẳng ra là chấp nhận làm tình báo viên cho CSĐB/ thuộc BCH/CSQG/Thừa Thiên- Huế:

1- Vì có máu phiêu lưu ưa mạo hiểm nuốn thành điệp viên?

Câu Trả lời: Không phải.

2- Vì tình cảm cá nhân giữa Liên Thành và Trịnh Công Sơn? Vì hai người quen biết với nhau từ lâu?

Câu trả lời: Cũng không phải.

3- Vì tinh thần ái quốc, tinh thần trách nhiệm của người quốc gia, tinh thần trách nhiệm của một người trẻ đối với hiện tình đất nước vào thời điểm đó?

Cậu trả lời: Lại càng không phải.

4- Vì quyền lợi bản thân, vì an ninh bản thân?

Câu trả lời: Đúng. Hoàn toàn đúng!

Khi tổ chức TCS, tôi đã dùng chiến thuật “Cây gậy và Củ rà rốt”:

Tôi đã đưa ra những bằng chứng rành rành hành động tiếp tay của TCS trong việc đào thoát của hai anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, do cơ quan B5 và thành ủy Huế trực tiếp tổ chức. Rồi việc một số cơ sở nội thành VC trong giới trí thức, sinh viên tiếp xúc thường xuyên với TCS, và nhất hạng là việc cán bộ Thành Ủy Việt Cộng Huế Lê Khắc Cầm, đã nhiều lần tiếp xúc vói TCS.

Tôi đã nói với TCS:

“Với chừng đó sự việc đủ cho tôi có thể ký lệnh bắt giữ anh, cho thẩm vấn, thiết lập hồ sơ, không đưa ra tòa, mà trong quyền hạn và chức vụ của tôi, ngoài Chỉ huy Trưởng CSQG, Tổng Thư Ký điều hành Ủy Ban Phượng Hoàng Tỉnh, tôi còn giữ chức vụ là Tổng Thư Ký Hội Đồng An Ninh Tỉnh, tôi có thể đề nghị vì tình hình an ninh, giữ anh hai năm tại Phú Quốc và sau hai năm lại tái xét. Cứ như vậy mỗi đợt 2 năm. Có bao nhiều lần hai năm tại đảo Phú Quốc trong đời người, Anh có chịu nổi không? “

Đó là cây gậy mà tôi dùng làm áp lực với TCS.

Vậy còn củ cà rốt?

Ngoài những giúp đỡ, phe lờ những việc không tiện nói ra, để gia đình TCS có thể kiếm sống, củ cà rốt rất ngọt là một Sự Vụ Lệnh đặt biệt đại khái:

“ Họ và tên…….

Người mang giấy nầy là Viên Chức Đặc Biệt thuộc BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế. Yêu cầu các cơ quan Quân, Dân, Chính giúp đỡ, trong khi thừa hành phận sự.

Huế , ngày….

Chỉ Huy Truởng CSQG TT-Huế

Kiêm Tổng Thư Ký Ủy Ban Phượng Hoàng Tỉnh.

Thiếu Tá Liên Thành. “

Bề mặt và bề trái của tấm giấy này chỉ để bảo vệ cho TCS trốn lính.

Để đổi lại, TCS cung cấp những tin tức địch mà chúng tôi cần. Tỷ như:

Danh tánh tổ chức, cá nhân các cơ sở nội thành VC trong các tổ chức trí vận, dân vận, tôn giáo vận của Thành Ủy VC. Các đường dây các trạm liên lạc nội thành của bọn chúng, kế hoạch hành động của bọn chúng v…v…Tóm lại những gì mà TCS biết được.

Nhưng những gì áp lực, những gì gượng ép, bắt buộc, thường kết quả không như mình mong muốn. Những gì TCS cung cấp cho chúng tôi chỉ là 1/10 những sự việc mà TSC biết được. Có nhiều việc rất quan trọng mà TCS đã tham gia, biết rõ ràng, tường tận, nhưng y vẫn giữ im lặng, không hề báo cáo. Trong khi đó, thì một đường dây nội tuyến khác của chúng tôi đã phúc trình sự việc lại cho chúng tôi. Xin đơn cử một vài trường hợp sau đây:

1-Tại bờ sông Hương thuộc vùng Gia Hội, đoạn đối diện với rạp Ciné Châu Tinh có một bến đò, thường xuyên có một chiếc đò neo tại đó, của một cặp vợ chồng nghèo, bán chè cháo độ nhật trên sông Hương về đêm. Người chồng là cơ sở nội thành của VC, nhưng thật ra lại là người của chúng tôi. Chiếc đò đó chúng tôi đã bỏ tiền ra mua và giao cho cơ sở sử dụng làm trạm liên lạc gặp mặt của cán bộ nội thành VC. Rất nhiều cán bộ, cở sở việt cộng trong tổ chức học sinh, sinh viên giải phóng thành phố Huế đến đó để hội họp, như: Bửu Chỉ, Ngô Kha, Trần Hoài, HoàngThị Thọ, Phạm Thị Xuân Quế… và ngay cả đương sự là TCS cũng đã đến đó hội họp một đôi lần. Nhưng tuyệt đối không bao giờ TCS cho chúng tôi biết trạm liên lạc này.

2-Cũng như vậy, trạm thứ hai là một quán café gần nhà Thượng Nghị Sĩ Trần Điền. Đây cũng là trạm liên lạc hội họp nội thành của bọn chúng. Chính TCS đã đi cùng Ngô Kha đến đây nhiều lần, nhưng đương sự vẫn tuyệt đối không báo cáo lên.

Chúng tôi cũng phát hiện rất nhiều thư từ, tài liệu VC từ nội thành Huế chuyển vào Saigon do TCS giao cho Nguyễn Hữu Đống chuyển đi. Lợi dụng những chuyến bay quân sự của một số bạn bè Không Quân, nên không bị ai soát hỏi.

II- Trịnh Công Sơn: Bên tê?

Những ai đã nghĩ rằng TCS là người Cộng Sản, hoạt động cho Cộng Sản điều đó đúng, đúng 100%. Tôi khẳng định như vậy .

Câu hỏi Trịnh Công Sơn: Bên tê?

Câu trả lời của tôi: Trịnh Công Sơn bên tê. Y hoạt động cho Cộng Sản.

Cán bộ điều khiển và chỉ đạo trực tiếp đương sự là: Lê Khắc Cầm.

Như đã biết trong một buổi họp mặt tại Tuyệt Tình Cốc của Hoàng Phủ Ngọc Tường, vào thời điểm cao trào tranh đấu Miền trung đang lên cao 1965-1966, trước sự hiện diện của Hoàng Phủ Ngọc Tường, HP Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Đinh Cường, nữ văn sĩ Túy Hồng, Trần Vàng Sao, Trần Quang Long, những tay sinh viên tranh đấu gộc và cũng là đám cơ sở của Thành Ủy Huế, Trịnh Công Sơn đã hát một ca khúc mới. Bài này chỉ nói lên nỗi bất hạnh của tuổi trẻ bị cuốn vào cơn bảo của cuộc chiến, nhưng hoàn toàn không nói gì đến nguyên nhân của cuộc chiến, di hại của nó, cũng như cách giải quyết vấn đề, như là nhạc của các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Anh Bằng, Phạm Duy vv. Bài hát đó là bài “Vết lăn trầm”:

“Bài ca dao trên cồn cát, trên ngai vàng quê nhà một thời ngủ yên tuổi xanh….rồi một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình…”

Đó là bài nhạc phản chiến đầu tiên của Trịnh Công Sơn. Tác phẩm này được thai nghén trong một cái lò cộng sản nằm vùng, theo ý muốn của cộng sản HN, thì dĩ nhiên nó là con đẻ của CS. Trong khi bao nhiêu thanh niên cùng trang lứa với TCS đang cầm súng chiến đấu tất bật, thì TCS không làm gì cả. Chỉ ăn xổi ở thì, đến nỗi chợt thấy hoang vu quanh mình, nên đi làm cộng sản

Sau nầy TCS viết nhạc nói về cuộc chiến theo nhu cầu đấu tranh tại đô thị của đám SV, trí thức, hoạt động nằm vùng. Nhu cầu đó là làm tê liệt tinh thần bất khuất truyền thống của người VN, không muốn chiến đấu, bi quan nhu nhược, ỷ lại cầu an. Nhiệm vụ của TCS là chế ra những loại thuốc độc như thế!

Cũng đã có một vài phúc trình nói rằng, có một vài bài nhạc phản chiến của TCS, nhạc của TCS nhưng lời của Phan Duy Nhân. Phan Duy Nhân là một sinh viên, cán bộ cộng sản. Tôi nhớ không lầm thì y đã bị bắt và giam tại Côn Sơn từ sau Mậu Thân 1968

III- Trịnh Công Sơn: Bên nớ ?
Tức cơ quan tình báo ngọai quốc

Tôi không muốn trả lời là YES, hay NO.

Không thể trả lời Yes vì chưa có thể công bố lúc này

Nhưng cũng không thể nói NO vì:

1- Có một số tin tức khá chính xác, cho rằng một số bài nhạc gọi là “Phản Chiến”, TCS đã viết theo đơn đặt hàng của tình báo ngọai quốc. Loại nhạc này được tung ra để tạo thêm chứng cớ là dân Miền Nam VNCH không muốn chiến tranh, muốn đầu hàng CS?. Bối cảnh phản chiến như thế, rất thích hợp và xác đáng cho việc “ Đồng minh tháo chạy”.

2- Như Trịnh Cung đã viết:

“ Ngày 30 tháng 4 thì Sơn ở lại. Tôi nhớ buổi chiều đó Đỗ Ngọc Yến đến đón Sơn với một nhà báo Mỹ, đề nghị Sơn là đã có máy bay đưa gia đình Sơn đi Hoa Kỳ”.

Đỗ Ngọc Yến là ai?

Ông Đỗ Ngọc Yến là nhân viên tình báo xuất sắc của chính phủ VNCH. Nhiệm sở phục vụ là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình báo.

Tình báo ngoại quốc đã phát hiện được những hoạt động của ông Đỗ Ngọc Yến trong sinh viên hoặc báo chí tại Sài Gòn, như là một cán bộ nội thành VC. Họ đã không biết rằng Đỗ Ngọc Yến là nhân viên của phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH, được gài vào nằm vùng trong tổ chức địch, nên đã móc nối ông Đỗ Ngọc Yến. Là một người trung thành với đất nước, ông Yến trình sự việc nầy lên thượng cấp để xin chỉ thị. Ông đã được Phủ Đặc Ủy Trung Ương chấp thuận để ông làm việc cho tình báo ngoại quốc.

Tôi bạch hóa trường hợp của ông ĐNY, bởi lẽ, chính thể VNCH không còn, và ông ĐNY cũng đã yên nghĩ. Nhưng ông còn để lại một nỗi oan sai trên cõi đời phiền muộn này. Và những điều tôi nói ra không còn vi phạm an ninh cá nhân của ông nữa, cho nên tôi phải nói. Mục đích của tôi là chỉ muốn minh oan, hay đúng hơn là trả lại danh dự cho một nhà báo tài ba, yêu nước. Khi tấm hình ông Yến ngồi chung với tên Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính Phủ Cộng Sản Việt Nam được tung ra, thì dư luận liền cho ông Yến là Cộng Sản. Mục đích của việc làm này chắc ai cũng hiểu.

Tấm hình đó, hơi giống truờng hợp tấm hình của nhiếp ảnh gia Mỹ Adam chụp Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên đặc công Cộng Sản Bảy Lốp, trong Mậu Thân 1968 tại Sàigon. Tấm hình đó chỉ có thể nói lên được một nửa những gì mà Adam muốn nói. Còn một nửa kia thì cần phải phân tích thật kỹ càng, rồi hãy kết luận về Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, cũng chưa muộn .

Cũng vậy, Đỗ Ngọc Yến ngồi chung với Nguyễn Tấn Dũng có thể vì nghiệp dĩ tình báo và mối dây vương vấn của ông ta chưa dứt. Bởi vì ngày xưa ông đã phải vì nhiệm vụ, tuân lệnh thượng cấp, là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH, họat động cho tình báo ngọai quốc. Và con tằm lại phải tiếp tục nhả tơ. Đó cũng là chuyện bình thường của một người làm tình báo chuyên nghiệp như ông mà thôi. Còn trái tim ông vẫn để lại VNCH

Xin trả lại công bằng, công lý và danh dự cho ông Đỗ Ngọc Yến, một chiến sĩ tình báo xuất sắc của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo VNCH

Vậy thì, chuyện Đỗ Ngọc Yến đi cùng nhà báo Mỹ đến, đề nghị đón Sơn và gia đình đi Mỹ vào ngày 30/4/1975 theo lệnh của ai?

- Phủ Đặc Ủy Trung uơng tình báo VNCH? Điều này không có

- Tình báo Việt Cộng?

- Tình báo Ngoại Quốc?

Chắc quí vị đã biết câu trả lời, là ai đã phái Đỗ Ngọc Yến và nhà báo Mỹ đến đưa TCS và gia đinh đi Mỹ, không cần tôi phải nói ra.

Những phân tích của CSQG Thừa Thiên Huế và suy nghĩ, ý kiến của tôi về Trịnh Công Sơn

Là một cán bộ điều khiển TCS trong chiến dịch xâm nhập vào hàng ngũ các tổ chức Cộng Sản tại Huế, trong một thời gian khá dài, BCH CSQG Thừa Thiên-Huế và tôi có những nhận xét sau đây.

1- Mặc dầu hợp tác với cơ quan tình báo quốc gia nhưng trái tim của TCS đã dành cho cộng sản.

2-Những xáo trộn chính trị, những cuộc biểu tình, đình công bãi thị, những ngày tuyệt thực, những đêm không ngủ, những màn văn nghệ đấu tranh phản chiến, đòi hòa bình (như đòi kẹo? nghe thật là dễ! thật là ngây thơ!), đòi người Mỹ rút quân, của đám trí vận nội thành, diễn ra triền miên tại Đại Học Huế, trên khắp ngỏ đường của cố đô. Công khai , hoặc bí mật, TCS đều góp tay vào.

3- Nỗi sợ lớn nhất trong đời TCS là sợ đi lính. Vì thế, bằng mọi giá, chấp nhận mọi điều kiện, để y được bao che trốn lính. Ngoài ra, để chắc ăn, TCS còn quyết tâm ve vãn các giới chức cao cấp của chính quyền VNCH thích nhạc của y, để cho y dễ dàng trốn lính. TCS đã trở thành con người hèn hạ thiếu tư cách

Trịnh Cung nói:

“TCS sai lầm với người Cộng Sản như sau:

Không ở trong đường dây của một tổ chức và chịu sự lãnh đạo của một tổ chức đó.”

Phát biểu của Trịnh Cung hoàn toàn dựa trên cảm tính, không dựa trên sự kiện. Phát biểu này hoàn toàn sai sự thật.

Ông Trịnh Cung, theo ghi nhận của CSQG, đã đổi tên từ Nguyễn Văn Liễu ra thành Trịnh Cung, không chỉ bởi tình bạn với TCS, mà còn bởi quan hệ tình cảm với cô em gái TCS là Trịnh Vĩnh Thúy. Có thể vì mối ràng buộc tình cảm nhiều mặt đã che mờ sự sáng suốt, nên Trịnh Cung đã không biết rằng ông anh rể hụt đang hoạt động cho cộng sản.

Tôi xin xác định: Trịnh Công Sơn nằm trong tổ chức trí vận của cơ quan Thành Ủy Việt Cộng Huế hẳn hoi. Và cán bộ lãnh đạo chỉ huy TCS là Lê Khắc Cầm

TCS đã nằm trong tổ chức nằm vùng tại Huế. Từng nhúng tay phối hợp giải thoát Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, theo chỉ thị của B5 và Thành Ủy. Sau này, những tên đại ác đó trở thành đao phủ thủ Tết Mậu Thân. TCS nghĩ gì khi viết và hát: “Chiều đi qua bãi dâu, hát trên những xác người, tôi đã thấy, những hố hầm, đã chôn vùi thân xác anh em…”

Xin hỏi vong hồn TCS, ai chôn xác anh em? Ai đã đập đầu anh em? Và ai đã giúp giải cứu những đại đồ tể này, để trở về giết dân lành Huế? TCS có trách nhiệm trong chuyện này hay không? Xin hỏi vong hồn ông?

Biết rất rõ ai gây ra chuyện thảm sát rùng rợn tại quê hương của chính mình, nhưng TCS sau đó vẫn tiếp tục hoạt động nằm vùng. TCS còn có trái tim không? Có tình nguời không? Rồi TCS vẫn viết nhạc phản chiến, mục đích phản đối chiến tranh một chiều. Có nghĩa là TCS chỉ phản đối cuộc chiến đấu của người đang phải tự vệ. Còn thì TCS ủng hộ và tiếp tay cho sự xâm lăng bằng vũ khí của CS đối với người dân Miền Nam. Như vậy, thử hỏi TCS có lương thiện không? Những lời lẽ mang tính triết lý về thân phận con người, trong nhạc TCS có thật sự từ trái tim anh ta? Nó có chút tình người nào không? Hay chỉ là những giai điệu vay mượn dối trá, phục vụ cho ác quỷ?

Trịnh Công Sơn phối hợp thường xuyên với lực lượng Sinh Viên Giải Phóng Thành Phố Huế của Trường Đại Học Huế, nhằm thi hành công tác dân vận, trí vận, qua những hội thảo, ca nhạc phản chiến. Tên tuổi đám CS nằm vùng có liên hệ chặt chẽ với y tôi đã viết ở phần trên.

Theo Trịnh Cung, Trịnh Công Sơn:

“Không dám thoát ly theo MTGPMN”. Điều này hoàn toàn không đúng, bởi lẽ:

Vai trò và trách nhiện của TCS rất quan trọng trong việc gây suy sụp tinh thần yêu nước của nhiều tầng lớp thanh niên Miền Nam Việt Nam. Qua những bản nhạc phản chiến, TCS đã tạo được một tình trạng tâm lý ươn hèn chủ bại cho một số người Miền Nam. Một số khác phản ứng chống chính quyền, gây bất lợi về mặt chính trị cho quốc gia. Như vậy, TCS đã và đang thực hiện được sứ mạng mà CS rất cần thời bấy giờ

Nếu TCS thoát ly, thì nhạc TCS sẽ bị chính quyền cấm. Và như thế thì làm sao có những buổi hội thảo chống chiến tranh? Làm sao TCS có thể đích thân tham dự, phổ biến nhạc phản chiến? Làm sao trở thành thần tượng, lôi cuốn đông đảo giới trẻ tham dự tại các trường Đại Học Huế, Saigòn, Đà Lạt?

Về phương diện nầy, ta thấy ngay, MTGP đã khôn ngoan để TCS ở lại hậu phương địch, có lợi nhiều hơn là rút TCS ra mật khu.

Hơn nữa nếu TCS thoát ly ra mật khu, thì không phải tự ý y quyết định được, mà do Thành Ủy Huế. Y không gặp nguy hiểm như Tường và Phan, thì tại sao phải điều y ra mật khu? Trong khi nhu cầu hiện diện của y tại các đô thị, để hổ trợ cho các tầng lớp quần chúng đấu tranh, rõ ràng có lợi cho MTGP nhiều hơn.

Có một vài sự việc liên quan đến TCS tôi vẫn thuờng nghe trên một số báo chí, diễn đàn tranh cãi bàn luận:

1- Trịnh Cung và một vài người đã nói trong Mậu Thân 1968 Trịnh Công Sơn bị cộng sản giết hụt.

Ai giết hụt TCS? Hoàng Phủ Ngọc Tường? Hoàng Phủ Ngọc Phan? Nguyễn Đắc Xuân?

Ba tên ác quỷ này khi đó đang ở cánh Bắc của trận đánh Huế. Tức vùng chiến trận Quận I và Quận II. Cả ba đang say sưa lấy máu tươi, giết đồng bào vô tội, làm gì có thì giờ để mà sang quận III, nơi TCS trú ngụ? Mà nếu có qua được Quận III chăng nữa, thì cũng chỉ để ôm nhau vui mừng, cùng hát bài: “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Vì TCS với bọn này “vừa là đồng chí, vừa là anh em mà”

Tôi khi đó là Phó Trưởng Ty CSĐB, và là Quận Trưởng quận III, vùng TCS trú ngụ. Vì vậy tôi biết rõ chuyện nầy lắm, xin đừng bịa đặt.

2-Ngày 30/4/1975 TCS cùng gia đình đã vào phi trường Tân Sơn Nhất để đi cùng Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, nhưng TCS và gia đình đã bị ông Kỳ bỏ rơi. Lại một chuyện bịa đặt nữa.

Ngày 28 tháng 4/ 1975 tôi gặp TCS tại một địa điểm đã hẹn trước, tại thành phố Saigon. Tôi nói với TCS:

- “Tôi là người sẽ đưa anh đi. Đã có phương tiện cho anh và gia đình. Mỗi người chỉ mang một xách tay nhỏ mà thôi”.

TCS đã trả lời tôi:

- “Cám ơn Liên Thành, nhưng mình quyết định ở lại. Người cần đi là Liên Thành, nên đi gấp đi”.

Tôi chia tay TCS khoảng 11 giờ trưa ngày 28 tháng 4 năm 1975.

Sáng 30 tháng 4 năm 1975 khi tôi đang ở trên tàu ngoài vùng biển Vũng Tàu, thì TCS hát bài “Nối Vòng Tay Lớn” trên đài phát thanh Saigòn. TCS đón những người anh em đồng chí của TCS vào thành phố, để nối vòng tay lớn của quỷ, của lạc hậu, nghèo đói, cơ cực. Người chở TCS đến đài phát thanh Saigon sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngoài Nguyễn Hữu Đống còn có Nguyễn Hữu Thái. Nguyễn Hữu Thái là tên đặc công thuộc Thành Ủy Saigòn, thủ phạm tung lựu đạn giết chết Giáo sư Nguyễn Văn Bông Viện Trưởng Học Viện Quốc Gia Hành chánh

Cuộc chiến đã chấm dứt hơn 34 năm qua, nhưng vòng tay của quỷ mà TCS đã mơ uớc để “Nối Vòng Tay Lớn” vẫn còn siết chặt vận mệnh dân tộc. Hẳn TCS dưới suối vàng vẫn còn vui lắm, vì có nhiều người vẫn còn ngưỡng mộ bài hát “Nối Vòng Tay Lớn” này!

Cái phi lý của hồi kết thúc của cuộc chiến này, mà một người thuộc thế hệ một rưỡi như Bác sĩ Châu An Huy Thành, trong một bài viết, đã phải ngậm ngùi:

“ Kể từ ngày 30/4/1975 đến nay, trong tâm khảm của tất cả người Việt Nam đều không nguôi câu hỏi: Tại sao Miền Nam VNCH lại thua? Tại sao cái đúng lại thua cái sai? Tại sao cái ác lại thắng cái thiện? Câu hỏi này không những đối với người Việt ở Miền Nam VNCH mà còn là câu hỏi cho cả thế hệ thanh niên lớn lên sau cuộc chiến tranh trong cả nuớc. Và mãi mãi sẽ là câu hỏi đau thuơng cho lịch sử việt Nam muôn đời sau”.

Tôi đã phải cúi mặt khi đọc câu hỏi này

Phải, đúng, thế hệ của chúng tôi đã có lỗi với quê hương, với đồng bào. Chúng tôi đã để cho “Cái đúng thua cái sai. Cái ác thắng cái thiện”.

Thế nhưng chúng tôi đã thua vì không còn súng đạn, để chống lại súng đạn của toàn bộ lực luợng CS quốc tế. Chúng tôi có lỗi, nhưng chúng tôi cũng đã tận lực.

Ai đã gây ra chuyện không còn súng đạn này? Truy nguyên câu hỏi, chúng ta phải nhận thấy rằng, cái đau của Miền Nam VNCH là đã có những kẻ thờ ma CS, nối giáo cho giặc. Đã giúp tạo ra những biến động chính trị tại Sài Gòn và tại Miền Trung. Lửa của những cuộc xuống đường, tự thiêu, đấu tranh bạo động, đã là nguyên nhân cho phong trào phản chiến quốc tế và tại Mỹ. Cuối cùng, một số kẻ phản chiến tại Mỹ trở thành những vị dân cữ, nghị sĩ.. thẳng tay cắt viện trợ cho Miền Nam, một xu cũng chẳng! CS đã đi bộ vào Miền Nam, ngồi xổm lên ngôi vị thống trị, gây bao tàn hại cho đất nước, bán đứng tiền đồ non sông cho Bắc Kinh.

Trong suốt chiều dài cuộc chiến, Quân Lực VNCH, lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia, đã chế ngự được cái sai, họ đã bóp nát được cái ác. Họ đã bảo vệ được bờ cõi, bảo vệ được sinh mạng và tài sản của đồng bào. Thế nhưng, bên cạnh đó, là những kẻ lãnh đạo quân sự cũng như hành chánh, các vị gọi là “ chính trị gia” đã ươn hèn xu nịnh, đã bợ đỡ những thế lực tôn giáo đen tối để được vinh thân. Họ nhắm mắt làm ngơ, mặc dầu biết rõ rằng, những kẻ lãnh đạo tôn giáo mà họ đang dựa vào, là những tên Việt Cộng nằm vùng. Như Trí Quang, Thiện Siêu, Đôn Hậu, Chánh Trực, Như Ý v..v… họ không dám cuỡng, dám chống lại bọn chúng. Vì chống lại, họ sẽ mất hết danh vong tiền tài chức tước. Họ thuần phục Trí Quang, Đôn Hậu, Thiện Siêu, Chánh Trực như thuần phục thần linh.

Ngoài những tên Cộng Sản đội lốt tu hành mà tôi vừa kể trên, còn có một đám trí thức khoa bảng, sinh viên, đã được ông bà cha mẹ của bọn chúng dùng tiền bạc, dùng lúa gạo, dùng thực phẩm, dùng tinh hoa lễ nghĩa, đạo đức của miền nam nuôi nấng dạy dỗ, đào tạo chúng nên người, để rồi, một sớm một chiều, chúng quay lại phản bội ông bà, cha mẹ, anh em, bạn bè, đi theo Cộng Sản. Chúng đem AK về thành phố bắn phá, sát hại đồng bào. Bọn này là ai? Bọn chúng là đám VC nằm vùng, là đám thành phần thứ ba, là đám giáo sư và sinh viên tại Huế mà tôi đã nêu tên họ nhiều lần ở phần trên. Và tôi sẽ lập đi lập lại những cái tên này cho đến mãn đời tôi. Điển hình là: Lê Văn Hảo, Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Ngô Kha, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Phan Duy Nhân, Phạm Thị Xuân Quế. Và quá nhiều....

Từ sau 1963 đến 1972 đám VC đội lốt tu hành phối hợp với đám trí thức, SV cơ sở nội thành VC, đã phá nát miền Nam, đặt biệt là Huế. Hậu quả của những vụ tranh đấu của Trí Quang 1966, vụ tàn sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968, vụ mưu toan tổng nỗi dậy tại Huế vào 5/1972 để chiếm Huế làm thủ đô cho MTGPMN, trước khi ký hòa đàm Paris 1973, tất cả chính là con đường dẫn tới hậu quả đau thương của ngày 30/4/1975.

Sau 30/4/1975, TCS đã không đuợc sử dụng. Tình trạng này là chung cho tất cả nhóm chính trị thuộc cái gọi là MTGPMN, chứ không riêng gì TCS. Cũng may cho TCS, sau này gặp bà Phan Lương Cầm, vợ thứ hai của Võ Văn Kiệt. Bà Phan Luơng Cầm là con nuôi của thiếu úy Phan Tử Lăng trong quân đội L H Pháp tại Huế. Sau này Phan Tử Lăng trở thành đại tá trong quân đội Nhân Dân của Võ Nguyên Giáp. Bà Cầm say mê nhạc Trịnh Công Sơn, và nhờ đó, Trịnh Công Sơn được Sáu Dân, tức Võ Văn Kiệt cứu vớt. Đời TCS bắt đầu sang một trang mới. Cất cánh giàu sang phú quí, quay lại hất hủi đám Trịnh Cung, Nguyễn Hữu Đống và đám bạn bè tranh đấu cũ tại Huế, mà đã một thời tận sức, tận lòng giúp đỡ TCS và gia đình y.

Giấc mộng cuối đời của TCS là mong muốn trở thành đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đúng như như Trịnh Cung đã viết trong bài “TCS và tham vọng chính trị”. Khi giấc mộng vàng này bị Hoàng Hiệp, chính trị viên của Hội Âm Nhạc Thành Phố HCM, và cũng là cán bộ trách nhiệm quản lý TCS ngăn chận, bóp nát, thì TCS tức giận, phản ứng bắng những lời lẽ tục tĩu mà tôi không dám lập lại. Nhưng tôi không hề ngạc nhiên là TCS đã nói như vậy. Xin đọc bài của TC để biết TCS đã nói gì với Hoàng Hiệp

TCS muốn trở thành đảng viên CS chẳng phải vì lý tưởng hoặc thiết tha gì với đảng CS Việt Nam lúc đó nữa, mà vì quyền lợi của một đảng viên được hưởng khi còn sống và ngay cả khi đã chết.

Những ngày bệnh họan, gần kề cái chết, mong ước của TCS là được an nghỉ trong nghĩa trang dành cho những đảng viên cộng sản.

Ngày 1/4/2001 TCS trút hơi thở cuối cùng. Gia đình TCS và nhất là Trịnh Xuân Tịnh, người em trai thứ hai của TCS đã vất vả chạy chọt, để cho TCS đuợc an nghỉ tại nghĩa trang dành cho đảng viên CS trong thành phố Sài Gòn, nhưng đã thất bại.

TCS bị chôn tại nghĩa trang Gò Dầu Hạ. Đó là nghĩa trang bình thuờng, không như uớc muốn. Nơi an nghỉ của những người mà bọn cộng Sản thường gọi là Ngụy Quân , Ngụy Quyền, Ngụy dân của chính quyền cũ.

Ba mươi bốn năm đã trôi qua, nhiều tranh luận về “thiên tài” TCS, hắn là ai? là Quốc gia hay Cộng sản?

Là người, vì lý do nghề nghiệp, cùng thế hệ, tuổi đời suýt soát nhau, TCS là bạn của anh tôi, thành phố Huế lại nhỏ, nên tôi biết rất rõ và sâu về TCS. Nhưng tôi vẫn im lặng. Không phải vì sợ khi phải đụng đến “Thiên tài” Trịnh Công Sơn của một số không nhỏ những người đã và đang hết lòng xuýt xoa ngưỡng mộ, mà thật tình vì trong lòng xem thường TCS.

Bất hạnh thay quê hương xứ Huế và đất nước Việt Nam lại có “thiên tài” kiểu này. Đã từ lâu rồi, ít khi tôi muốn nhắc đến tên TCS. Rất nhiều người hỏi tôi về TCS, vì họ biết là tôi biết tận kẻ răng chân tóc toàn bộ nhóm nằm vùng Huế. Họ muốn tôi xác nhận TCS là ai? Có hoạt động CS không? Tôi chỉ cười mà không nói. Thật ra thì cũng có phần muốn chờ xem có ai đó ngoài tôi ra, nói lên điều này. Bởi vì tôi tin rằng, tôi không phải là nguời duy nhất biết con người thật của TCS

Nhưng sau hai bài viết của Trịnh Cung, và anh Bằng Phong Đặng Văn Âu, gây tranh luận giữa hai phe chống và bênh TCS, tôi quyết định nói ra toàn bộ sự thật. Vì bản thân hai bài viết cũng như rất nhiều ý kiến về TCS đều thiếu sót, mù mờ. Cũng dễ hiểu, vì cả hai tác giả trên có lẽ đều không biết nhiều, biết sâu về TCS, thì làm sao độc giả có thể tìm cho mình một thái độ, một lý do nào đó để tiếp tục, hoặc yêu, hoặc hận. Vì thế tôi đã phải nói ra những gì mà tôi biết, rồi quý vị và lịch sử tùy nghi suy nghĩ. Yêu vẫn cứ yêu, ghét vẫn cứ ghét. Không sao cả!.

Hay là quý vị có thể bình tĩnh hơn, để đánh giá và chọn cho mình một thay đổi tình cảm nào đó?

Đương nhiên, những gì tôi vừa trình bày trên sẽ gây sóng gió đụng chạm. Con người bình thường ai cũng muốn sóng yên biển lặng, tôi cũng không khác. Nhưng vì là người mang bản chất đương đầu, thấy việc sai trái khó thể làm ngơ, thì giữa sự thật và sóng gió, tôi chọn sự thật.

Tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm những gì tôi nói về TCS . Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ cá nhân nào, tổ chức nào muốn cùng tôi tranh luận về TCS ở bất cứ nơi nào, ngày giờ nào, trên các diễn đàn công luận. Nhưng tôi sẽ không tranh luận với bất cứ ai chỉ dùng bút danh, bút hiệu mà không có tên tuổi lý lịch thật, cũng như những ai không có những quan hệ ràng buộc tuơng đối với TCS, để có thể đưa ra những thông tin khả tín. Bởi vì nếu như thế, thì tôi xin trả lời như thế này: Tục ngữ VN mình có câu: “ Nói chuyện với cái đầu gối còn sướng hơn”.

Có một điều làm tôi áy náy. Đó là khi nghĩ đến người bạn, người đồng đội cũ, một người rất dễ thương, đại úy Trịnh Công Hà. Xin cho tôi gởi một lời xin lỗi độc nhất đến người bạn thân này

“Xin lỗi Trịnh Công Hà. Tôi không còn cách nào khác, tôi phải nói ra sự thật. Mất miền Nam VNCH là trách nhiệm của chúng ta. Tôi và bạn cùng chung lý tưởng và chiến tuyến. Nhưng bất hạnh thay, anh của bạn thì không. Anh của bạn đã nối giáo cho giặc, rồi thì giặc bán đứng giang sơn!. Tôi có còn chọn lựa nào không?, Trịnh Công Hà! Xin lỗi bạn".

Và có ai đó đặt câu hỏi cho tôi là sao không viết khi TCS còn sống? Sao không để TCS yên nghỉ. Thưa quý vị, tôi khó có thể viết khi TCS còn sống là bởi TCS có nhiều khả năng vẫn còn đang hoạt động cho tình báo ngoại quốc, có nhiều điều không thể bạch hóa. Còn câu hỏi sao không để TCS an nghỉ? Thưa quý vị, những tội lỗi với đất nuớc và dân tộc như thế, có chết ngàn năm cũng phải lôi ra….

Và lời cuối của tôi cho bài viết này, và cho TCS, đó là những nhận xét của Tố Hữu về những nhân vật nổi tiếng của miền nam, trong đó có TCS. Tố Hữu đã nhận xét về TCS như sau:

“TCS là thành phần không đáng tin cậy. Lý lịch xấu. Cha và nhiều người trong gia đình thời trước đã tham gia quân đội Pháp, làm phòng nhì của quân đội Pháp tại Huế. Thằng này sống ngã theo chiều gió”.

“TCS đã bị Trần Hoàn trù yểm thì cũng chẳng có gì lạ”.

Tôi không biết khi còn sống, Trịnh Công Sơn có biết Cộng Sản đã nhìn TCS như vậy không? Chẳng lẽ tôi còn biết mà TCS lại không biết? Phủ phàng và nhục nhã quá! Thật uổng công nô bộc tận tụy với chính quyền Cách Mạng.

Tủi nhục thay cho bất cứ ai mãi tìm danh vọng trong địa ngục, như đám nằm vùng Trịnh Công Sơn.

Liên Thành;
(Nguyên Trưởng Ban An Ninh Tình Báo Thừa Thiên-Huế).





Nếu có mặt trong vùng CS hoạt động ở Huế dịp Tết Mậu Thân 1968 thì Trịnh Công Sơn cũng sẽ hợp lực với Việt Cộng xử tử dân lành vô tội như trong tấm hình nầy (đứng trên bục, đằng sau lưng nạn nhân ).



Clip Video: Từ Bắc Vô Nam từ nhạc của Trịnh Công Sơn .




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
FBI truy nã tội phạm ma túy gốc Hoa Việt sát hại hai đồng hương VN [Đã đọc: 203 lần]
Mỹ se bị sa lầy khi đổ quân vào Iran [Đã đọc: 188 lần]
Chủ tiệm tạp hóa của người Đại Hàn bị đâm chết tại metro Laurier, Montréal [Đã đọc: 181 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.