Làm thế nào để xóa mặc cảm nô lệ tự ti chủ bại và khiếp sợ TQ?
11.05.2009 13:24
Việt Nam mua tàu ngầm của Nga: thông điệp cho Trung Quốc?
2009-05-11
Vào khi người dân Việt trong ngoài nước bày tỏ bằng mọi cách có thể được nỗi bất bình trước ảnh hưởng ngày càng tăng của Bắc Kinh với Hà nội, thì Việt Nam quyết định mua của Nga một hạm đội tầu ngầm loại tối tân.
AFP PHOTO
Thị trấn biên giới Lạng Sơn, dọc theo sông Kỳ Cung, được xây dựng lại 30 năm sau khi Trung Quốc xua quân tấn công Việt Nam vào tháng 2-1979.
FOX News của Hoa kỳ vừa đăng bài bình luận của Joseph Adams về chuyện này. Nguyễn An tóm lược.
Đặt mua 6 tàu ngầm
Hạm đội tàu ngầm mà Việt Nam vừa đặt mua bao gồm sáu chiếc tấn công loại nhỏ, nhưng tối tân do chúng hoạt động rất êm. Vì đặc tính rất khó bị phát hiện này, mà chúng được mệnh danh là “lỗ đen”.
Giới chuyên gia về chính sách đối ngoại nói là ở Việt Nam, biểu hiện của dân tộc tính là sự chống đối Trung quốc, và việc mua tàu ngầm là dấu hiệu mới nhất cho thấy 87 triệu người Việt quả là có quan ngại về tình hình “Hán hóa.”
Một giáo sư về ngoại giao ở đại học Virginia, ông Brantly Womack nhận xét rằng, mặc dù nhà nước Việt Nam muốn quan hệ bình thường với Trung quốc, nhưng không một người Việt Nam nào lại yên tâm về người láng giềng khổng lồ ở phương bắc. Hơn nữa, nói chung, muốn biết một người Việt Nam có thực sự yêu nước hay không, thì cứ việc xem họ có thực sự chống lại Trung quốc hay không.
Giá mua hạm đội tàu ngầm tối tân này là 1,8 tỷ đô la Mỹ. So với ngân sách quốc phòng hàng năm của Việt Nam là 3,6 tỷ, theo số liệu của tạp chí tình báo Jane’s intelligence review, thì số tiền ấy chiếm một nửa. Điều đó cho thấy quyết định mua này quan trọng thế nào đối với một quốc gia tuy nhỏ, nhưng có truyền thống chiến đấu.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã nhiều lần lên tiếng cảnh báo về hậu quả của dự án bautite Tây Nguyên. AFP PHOTO
Giáo sư Womack nhấn mạnh rằng mặc dù đây không hẳn là một cuộc chạy đua vũ trang, nhưng rõ ràng vẫn là một sự đáp trả với việc Trung quốc đang xây dựng lực lượng, trong đó có căn cứ tàu ngầm ở đảo Hải Nam, ngay ngoài khơi Việt Nam.
An ninh quốc gia
Sự chống đối ấy đã hòa nhập với việc xẩy ra trong vài tuần qua, khi người dân Việt Nam phản đối những dự án công nghiệp của Trung quốc mà họ cho là có thể phá hủy cao nguyên Trung phần của đất nước.
Việt Nam có trữ lượng quặng bauxite lớn hàng đầu thế giới. Đây là nguyên liệu dùng để chế biến thành Alumium, vốn là thứ mà Trung quốc cần cho công nghiệp xây dựng đang rất thiếu nguyên liệu của họ.
Mới đây, khi nhà nước Việt Nam quyết định cho phép tập đoàn Alumium Trung quốc khai thác quặng bauxite, đã có những phản đối rầm rộ chẳng những để bảo vệ môi trường, mà còn vì e ngại sự gia tăng ảnh hưởng của Trung quốc đối với vùng đất này nữa.
Một khuôn mặt nổi của Việt Nam thời chiến, đại tướng Võ Nguyên Giáp đang dẫn đầu phong trào phản đối này. Tháng trước, ông đã gửi một lá thư ngỏ đến các nhà lãnh đạo để chính thức phản đối việc khai thác mỏ, và thứ năm vừa rồi, ông lại nhắc lại ý ấy với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khi phái đoàn chính phủ đến chúc thọ ông.
Theo hãng thông tấn Reuters, thì tướng Giáp nói với thủ tướng Dũng rằng, Tây Nguyên là một khu vực quan trọng về an ninh và quốc phòng đối với đất nước cũng như đối với toàn Đông dương.
Một số nhà bình luận nói rằng căng thẳng giữa Việt Nam và Trung quốc từ xưa đến nay thì cứ lúc tăng lúc giảm, và tình hình hiện nay thì cũng không có gì là căng thẳng hơn. Ngay cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu cũng đưa đến một số tranh cãi giữa hai nước, nhất là về vấn đề tranh nhau thu hút đầu tư nước ngoài.
Một nhà nghiên cứu về chính sách ngoại giao ở viện Brookings Hoa kỳ là ông Ken Lierberthal nhận định là theo ông, thì hiện không có dấu hiệu nào cho thấy có sự chuyển đổi căn bản từ thân hữu sang chống đối giữa hai nước. Giữa hai nước luôn luôn có một giới hạn cho lòng tin tưởng lẫn nhau.
Thông điệp cho Bắc Kinh?
Hai quốc gia từng đấu tranh với nhau trong 3.000 năm. Mới đây nhất là vào năm 1979, khi hai quân đội đụng độ nhau trong một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng đẫm máu, với cả chục ngàn người chết. Hai quốc gia từng sát cánh bên nhau trong cuộc chiến chống lại thực dân Pháp, rồi đồng minh Hoa kỳ của miền Nam bỗng xa cách nhau khi Việt Nam thống nhất đất nước và kết thân hơn với Liên Xô vào cuối những năm 1970.
Vẫn theo chuyên gia Ken Lierberthal, thì cái rắc rối thực sự giữa hai nước Việt Trung có thể nằm ở tương lai, liên quan đến việc tranh chấp về nguồn nước. Hiện nay Trung quốc tiếp tục xây đập thủy điện ở thượng nguồn sông Mê Kông, vốn được coi là mạch máu của miền Nam Việt Nam cũng như của những nước mà con sông này chảy qua trên chiều dài hơn 4000km của nó, mặc dù phát xuất từ Trung quốc.
Ông Ken Lierberthal nhấn mạnh rằng, việc Trung quốc xây đập ảnh hưởng đến dòng sông Mê kông. Nếu nói chuyện thắng thua thì phải nói là Trung quốc ở vị thế thắng hoàn toàn, còn các nước khác ở Đông Nam Á thì ở vị thế hoàn toàn thua.
Hai quốc gia cũng tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ở biển Đông, vốn là nơi được coi là có trữ lượng dầu hỏa phong phú.
Theo các chuyên gia quốc phòng, thì những tàu ngầm Việt Nam vừa đặt mua của Nga thuộc loại tấn công. Chúng có thể giúp Việt Nam bảo vệ vùng lãnh hải đã tuyên bố chủ quyền trên biển Đông cũng như chính bờ biển của mình. Tuy nhiên, các giới chức Hoa kỳ lại không chịu bình luận gì về việc mua bán này.
Cuộc chạy đua dưới đáy biển
Báo Bưu điện Hoa Nam buổi sáng (South China Morning Post) vừa có bài phân tích về cuộc 'chạy đua vũ khí dưới đáy biển' của các quốc gia khu vực châu Á - Thái Bình Dương. BBCVietnamese.com xin trích giới thiệu cùng quý vị.
Dường như chúng ta đang chứng kiến sự bắt đầu của một kỷ nguyên tàu ngầm mới ở Á châu.
Các thay đổi trong chính sách quân sự và việc mua sắm vũ khí chắc phải được kế hoạch trong nhiều năm, thế nhưng nhiều sự kiện mới trong vài tuần qua cho thấy nguy cơ xảy ra căng thẳng trong tương lai tại khu vực Đông Á.
Việt Nam, Australia và Hoa Kỳ đều vừa có các động thái mà một phần là do động lực của việc Trung Quốc phát triển quân sự.
Báo chí Nga cho hay Hà Nội và Moscow sắp ký thỏa thuận mua sáu tàu ngầm hạng Kilo, vốn được sử dụng không chỉ trong việc do thám, mà còn trong truy lùng và tấn công tàu chiến và tàu ngầm của đối thủ.
Nếu đúng là như vậy, đây sẽ là hợp đồng mua tàu ngầm lớn đầu tiên của Việt Nam. Các phân tích gia cho rằng động thái này là phản ứng trực tiếp trước các hoạt động của hải quân Trung Quốc trong vùng biển Đông, nơi nhiều năm nay xảy ra tranh chấp quanh các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa.
Theo họ, việc Bắc Kinh phát triển căn cứ hải quân trên đảo Hải Nam đã khiến Hà Nội đặc biệt lo lắng.
Chạy đua?
Trong khi đó tin từ Hoa Kỳ xác nhận rằng Lầu Năm góc đang tiếp tục chuyển tàu ngầm từ khu vực Đại Tây Dương tới Thái Bình Dương, mới nhất là tàu USS Jacksonville được điều từ kênh đào Panama.
Tới cuối năm nay, 31 trong số 53 tàu ngầm tấn công nhanh của Hoa Kỳ sẽ được đặt tại châu Á - Thái Bình Dương, một sự xoay chuyển trái ngược các tiêu chí thời kỳ chiến tranh lạnh.
Chúng tôi đang theo dõi nhau. Mỗi một cử chỉ hay kế hoạch mua bán vũ khí đều gây phản ứng tức thì.
Một tùy viên quân sự khu vực
Lãnh đạo tình báo của bộ Quốc phòng Mỹ đã ghi nhận việc hạm đội tàu ngầm 60 chiếc của Trung Quốc ngày càng tuần tra xa hơn. Việc tuần tra này được Washington theo dõi một cách chặt chẽ.
Tàu ngầm hạt nhân có thể hoạt động dưới mặt nước nhiều tháng liền trong khi loại tàu sử dụng dầu diesel như hạng Kilo mà Việt Nam muốn mua và Trung Quốc đã sử dụng thì lại ít tiếng ồn và có thể gây bất ngờ.
Loại tàu ngầm này rất hữu hiệu trong các khu vực chật hẹp như biển Đông, nơi các hàng không mẫu hạm và tàu chiến lớn khó ẩn giấu .
Một tùy viên quân sự châu Á bình luận: "Tàu ngầm cho các nước nhiều lựa chọn và khi khu vực đang dần nóng lên thì chúng chính là thứ mà các nước muốn có".
"Chúng tôi đang theo dõi nhau. Mỗi một cử chỉ hay kế hoạch mua bán vũ khí đều gây phản ứng tức thì."
Trong khi đó quan chức quốc phòng Australia tuần trước vừa cho ra sách trắng gây tranh cãi, kêu gọi tăng ngân sách hải quân và đầu tư vào 12 tàu ngầm nữa. Các nước như Indonesia, Malaysia và Singapore cũng đều đang mua thêm tàu ngầm.
Tài liệu này cho thấy một đường lối cứng rắn hơn. Cho dù những năm gần đây, Australia thường xuyên bị đe dọa khủng bố, sách trắng quốc phòng cảnh báo các đe dọa thuộc loại truyền thống hơn, thậm chí nguy cơ xảy ra chiến tranh tại châu Á trong 20 năm tới.
Cường quốc khu vực
Nó cũng đề cập tới khả năng xảy ra căng thẳng giữa các cường quốc trong khu vực, khi "quyền lợi của Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ và Nga đụng chạm nhau".
Sách trắng quốc phòng của Úc nhận xét: "Quan hệ giữa Washington và Bắc Kinh có tầm quan trọng đặc biệt cho sự ổn định chiến lược của châu Á - Thái Bình Dương".
Tài liệu này ghi nhận các ảnh hưởng về quân sự, kinh tế và ngoại giao của Trung Quốc nhưng đánh giá rằng "Hoa Kỳ vẫn sẽ là nước hùng mạnh nhất và ảnh hưởng nhất về mặt chiến lược trong giai đoạn từ nay tới 2030 " .
Giống như Hoa Kỳ, Australia kêu gọi Trung Quốc minh bạch hơn trong giải thích lý do hiện đại hóa quân đội. Các tác giả sách trắng dường như cố gắng nhấn mạnh rằng Úc không xem Trung Quốc như mối đe dọa, mà là một "yếu tố" trong quá trình kế hoạch chiến lược.
Úc vừa cho ra sách trắng về quốc phòng
Vài ngày sau khi sách trắng được công bố, lãnh đạo quốc phòng Mỹ lên tiếng về nhu cầu hợp tác chặt chẽ hơn với các đồng minh Thái Bình Dương để phản ứng về việc nâng cấp quốc phòng của Trung Quốc.
Đô đốc Michael Mullen, Tổng tham mưu trưởng quân đội Hoa Kỳ, nhận định: "Trung Quốc đang phát triển năng lực với trọng tâm đặt lên hải quân, không quân, chú trọng tới Hoa Kỳ".
Một số người cho rằng các đụng độ mới đây tại biển Đông và các vùng biển Đông Á giữa tàu Trung Quốc và tàu thăm dò của Mỹ đã cho thấy tình trạng căng thẳng thực tế đang xảy ra.
Tiến sỹ Ian Storey từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore cho rằng khu vực biển Đông là một nơi có nhiều khả năng bùng nổ tranh chấp và tốt nhất phải giải quyết bằng ngoại giao.
Tiến sỹ Storey nhận xét: "Trong hai năm nay, tranh chấp biển Đông đã trở nên chủ đề cấp thiết trong số các vấn đề an ninh châu Á. Nếu xu hướng này tiếp diễn thì chẳng bao lâu khu vực này có thể lại trở thành điểm xung đột lớn ở khu vực".
Căng thẳng Nam Hải
Biển Đông có các tuyến hàng hải quốc tế quan trọng, trong có các tuyến vận chuyển dầu lửa cho Trung Quốc, và cũng là nơi có trữ lượng dầu khí dồi dào.
Tiến sỹ Storey, và một số học giả khu vực khác kêu gọi Hiệp hội các nước Đông Nam Á cũng như Trung Quốc tuân thủ thỏa thuận năm 2002 về kiềm chế các hoạt động có thể gây căng thẳng. Thỏa thuận này khi được ký đã gây tiếng vang, nhưng cho tới nay vẫn chưa trở thành luật lệ.
Tháng sau các quan chức quốc phòng khu vực sẽ có cuộc họp trong khuôn khổ Diễn đàn an ninh Asean.
Tuy nhiên, không nhiều người trông đợi hành động gì cụ thể. Diễn đàn này, tổ chức hàng năm, chủ yếu chỉ đưa ra các biện pháp củng cố lòng tin và hợp tác nhân đạo.
Trong hai năm nay, tranh chấp biển Đông đã trở nên chủ đề cấp thiết trong số các vấn đề an ninh châu Á. Nếu xu hướng này tiếp diễn thì chẳng bao lâu khu vực này có thể lại trở thành điểm xung đột lớn ở khu vực.
Tiến sỹ Ian Storey, Viện Nghiên cứu Đông Nam Á tại Singapore
Carl Thayer, chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc châu, nói ông cho là các nước Asean hiện quá bận bịu với các chủ đề khác để quay sang giải quyết vấn đề thuộc loại phức tạp như biển Đông.
Việc án binh bất động của Asean nhắc nhở một điều rằng cả vùng Đông Á không có lấy một tổ chức an ninh hiệu quả nào.
Đã có chuyên gia đề xuất phát triển cơ chế sáu bên vốn đang chủ trì đàm phán vấn đề Bắc Hàn thành một tổ chức thường xuyên nhằm giải quyết các căng thẳng quân sự hoặc các vấn đề khác bằng ngoại giao.
Thế nhưng trong lúc chủ đề Bắc Triều Tiên vẫn còn nóng, ý tưởng nói trên khó có thể được ủng hộ.
Trong khi đó, quân đội các nước trong khu vực tiếp tục phát triển, mua thêm tàu ngầm và để mắt chặt tới láng giềng.
Giáo sư Thayer nói: "Khu vực này sẽ tiếp tục bàn tán về các kế hoạch của Trung Quốc trong nhiều năm tới".
"Khi một quốc gia cải thiện năng lực của mình thì các nước khác cũng làm theo. Nếu không, họ sẽ gặp nguy cơ không bảo vệ được chủ quyền."
Tranh cãi ngoại giao về thềm lục địa
Bản đồ Biển Đông được Trung Quốc đính kèm trong công hàm cho Liên Hiệp Quốc
Việt Nam nói "cứ để Liên Hiệp Quốc" xem xét hồ sơ về thềm lục địa mở rộng, mặc dù Trung Quốc chính thức phản đối.
Cuối tuần rồi, Trung Quốc gửi công hàm cho Tổng thư ký Ban Ki-moon, yêu cầu Ủy ban Ranh giới Thềm lục địa (Commission on the Limits of the Continental Shelf - CLCS) của LHQ "không xem xét hồ sơ chung mà Malaysia và Việt Nam đã nộp về thềm lục địa mở rộng".
Tuy vậy, một quan chức ngoại giao cao cấp của Việt Nam, muốn giấu tên nói với BBC: "Nếu yêu sách của mỗi bên không hợp lý, ủy ban sẽ có ý kiến dựa trên luật pháp quốc tế."
"Chuyện xem xét cũng còn một thời gian nữa, đến cuối năm nay họ sẽ có ý kiến."
Tranh cãi ngoại giao
Trong khi đó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Triều Húc tuyên bố hồ sơ của Việt Nam là "xâm phạm trắng trợn chủ quyền Trung Quốc".
Ông Mã nói hồ sơ Việt Nam "bất hợp pháp và không có giá trị", trong bình luận đăng tải ở website Bộ Ngoại giao Trung Quốc.
Người phát ngôn này tái khẳng định Trung Quốc có "chủ quyền không thể chối cãi đối với các đảo ở Nam Hải, gồm Tây Sa và Nam Sa và vùng biển lân cận."
Ông Mã Triều Húc tái khẳng định quan điểm của Trung Quốc
Hôm 06/05, Việt Nam và Malaysia nộp cho Ủy ban Ranh giới thềm lục địa báo cáo chung về khu vực thềm lục địa kéo dài liên quan đến hai nước.
24 tiếng sau, Đại diện Thường trực của Trung Quốc tại Liên Hiệp Quốc gửi công hàm cho Tổng thư ký Ban Ki-moon, yêu cầu Ủy ban không xem xét hồ sơ của Việt Nam và Malaysia.
Một ngày sau, hôm 08/05, đại diện Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc cũng gửi công hàm tương tự cho Tổng thư ký, nói Hoàng Sa và Trường Sa là "một phần lãnh thổ Việt Nam".
Trong buổi họp báo cùng ngày, người phát ngôn Lê Dũng của Việt Nam nói:
"Nội dung công hàm của phía Trung Quốc và bản đồ kèm theo công hàm đó đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán hợp pháp của Việt Nam ở Biển Đông."
Vấn đề tranh chấp tại Biển Đông, sau một thời gian có vẻ lặng yên, thì nay đang được một số chuyên gia xem là khu vực căng thẳng gia tăng.
Theo lịch trình, hồ sơ của Việt Nam và Malaysia sẽ được đưa vào chương trình nghị sự của ủy ban Liên Hiệp Quốc tại New York, từ 10/08 đến 11/09 năm nay.
VN sẽ tổ chức hội nghị Các Lực lượng Cảnh sát ASEAN
11/05/2009
Việt Nam sẽ tổ chức một hội nghị của Các Lực lượng Cảnh sát ASEAN tại Hà Nội từ ngày 13 tháng 5 đến ngày 15 tháng 5.
Bản tin hôm thứ hai của Tân Hoa Xã trích thuật tin tức báo chí Việt Nam nói rằng chủ đề của hội nghị này là xây dựng các lực lượng cảnh sát cho ổn định và phát triển của ASEAN.
Hội nghị dự kiến qui tụ khoảng 300 tham dự viên và sẽ thảo luận về công cuộc hợp tác để chống tội phạm, nạn buôn người, nạn khủng bố và các hoạt động buôn lậu vũ khí.
Trung tướng Phạm Quí Ngọ, tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, cho biết Việt Nam đã phối hợp với cảnh sát của các nước khác trong ASEAN để phá vỡ hàng ngàn vụ án mỗi năm.
Ông Ngọ cho biết thêm rằng trong năm 2008, cảnh sát Việt Nam đã phá vỡ 12,850 vụ án liên quan tới ma túy, bắt giữ hơn 20,000 tội phạm và tịch thu hàng trăm kilogram ma túy, gồm cả thuốc phiện và heroin.
Phó chủ tịch TQ cam kết đẩy mạnh quan hệ hữu nghị với VN
11/05/2009
Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cam kết đẩy mạnh quan hệ hữu nghị với Việt Nam và hợp tác để ứng phó với vụ suy thoái của kinh tế toàn cầu.
Bản tin hôm thứ hai của Tân Hoa Xã cho biết ông Tập Cận Bình đã cam kết như thế trong lúc tiếp kiến bà Hà Thị Khiết, Trưởng ban Dân vận Trung ương của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Bà Hà Thị Khiết, còn giữ chức Chủ tịch Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, đang hướng dẫn một phái đoàn đi thăm Trung quốc từ ngày 10 đến ngày 16 tháng 5 theo lời mời của Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Tại cuộc gặp gỡ phái đoàn Việt Nam hôm thứ hai, ông Tập Cận Bình nói rằng năm tới là năm hữu nghị Việt-Trung, đánh dấu kỷ niệm 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao.
Ông Bình cam kết sẽ nhân dịp này để nâng cao 'sự tin tưởng có tính chiến lược' và tăng cường các mối liên hệ giữa hai nước. Ông nói thêm rằng Trung Quốc sẵn sàng hợp tác chặt chẽ với cộng đồng quốc tế, kể cả Việt Nam, để khắc phục những vấn đề phát sinh từ vụ khủng hoảng kinh tế toàn cầu.
14 dân làng bị bắt cóc ở biên giới VN-Lào được thả
11/05/2009
Một băng đảng tội phạm ở Lào đã trả tự do cho 14 người Việt Nam mà bọn chúng bắt cóc hồi cuối tháng tư khi những người này đi làm rừng.
Bản tin hôm thứ hai của hãng thông tấn Đức trích lời các giới chức Việt Nam nói rằng đây là lần thứ ba kể từ đầu năm 2008 mà các băng đảng Lào bắt cóc người Việt Nam trong khu vực rừng núi ở biên giới để đòi tiền chuộc.
Ông Nguyễn Thành Tân, Giám đốc Sở Cảnh sát Hà Tĩnh, là nơi xảy ra vụ bắt cóc, nói rằng ông e là những vụ án tương tự sẽ xảy ra trong tương lai vì rất khó lòng ngăn chận bọn bất lương trong rừng.
14 nạn nhân này đã bị một nhóm người vũ trang nói tiếng Lào bắt cóc sang Lào trong khi vào rừng kiếm mật ong và làm gỗ.
Ba người trong số này đã chạy thoát trong lúc bị dẫn sang Lào.
Báo chí Việt Nam cho hay: bọn bắt cóc đã thả 5 người vào ngày 2 tháng 5 để lo khoản tiền chuộc khoảng 8,700 đô la. Tuy nhiên, bọn bắt cóc đã không đến điểm hẹn khi những người được thả mang tiền chuộc đến nơi vào ngày 4 tháng 5.
Sau khi được giới hữu trách Việt Nam yêu cầu trợ giúp, thứ bảy vừa qua giới hữu trách Lào thông báo cho lực lượng biên phòng Việt Nam là sáu con tin còn lại đang được bảo vệ an toàn tại cửa khẩu Nà Cài.
Một viên chức biên phòng Hà Tĩnh nói rằng ông chưa rõ là những người Việt Nam này đã bị giới hữu trách Lào bắt giữ hay được họ giải cứu từ tay những kẻ bắt cóc.
Giới hữu trách Việt Nam còn đang điều tra xem vụ bắt cóc diễn ra trên đất Lào hay trên lãnh thổ Việt Nam.
Trung Quốc tưởng niệm động đất Tứ Xuyên
Quan chức và người dân có một phút mặc niệm những người đã khuất
Chủ tịch Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, đã dẫn đầu lễ tưởng niệm đánh dấu một năm ngày xảy ra trận động đất Tứ Xuyên.
Các quan chức khác tham gia cùng ông Hồ tại buổi lễ tổ chức ở Ánh Tú, tâm điểm của trận động đất.
Trong bài diễn văn tại buổi lễ, ông Hồ nói người dân Trung Quốc đã "viết một chương vĩ đại" trong công cuộc cứu hộ và tái thiết.
Người dân trên toàn khu vực động đất cũng có các buổi lễ riêng của họ để tưởng niệm những người thân đã thiệt mạng.
Nhiều người đi viếng mộ và các nơi đổ nát, thắp hương để tưởng nhớ người đã khuất.
Trận động đất xảy ra tại tỉnh Tứ Xuyên vào ngày 12/5 năm ngoái, làm gần 90 ngàn người thiệt mạng và mất tích.
Khen ngợi tái thiết
Trước khi buổi lễ diễn ra, ông Hồ Cẩm Đào nói thảm họa này đã tập trung cả nước Trung Quốc lại một mối.
Tân Hoa xã trích lời ông Hồ nói rằng: "Đối mặt với thảm họa khổng lồ, toàn bộ người dân và quân đội Trung Quốc đồng lòng, tạo thành một pháo đài với cùng một quyết tâm".
Đây cũng là chủ đề ông Hồ đề cập đến trong diễn văn tại buổi lễ tưởng niệm.
Nói với các quan chức có mặt, trong đó có phó Thủ tướng Lý Khắc Cường, ông Hồ nói: "Chúng ta sẽ giành được thắng lợi toàn diện trong các nỗ lực tái thiết sau động đất".
Chủ tịch Hồ Cẩm Đào nói việc tái thiết sau động đất sẽ được hoàn tất sớm một năm so với thời hạn - vào tháng Chín năm tới.
Ông nói: "Người dân tại khu vực bị động đất đã quay trở lại cuộc sống bình thường".
Tưởng nhớ
Buổi lễ, được tổ chức giữa những nơi đổ nát ở Ánh Tú, được truyền hình trực tiếp trên toàn Trung Quốc.
Buổi lễ bắt đầu với các vòng hoa được đặt tại bức tượng chiếc đồng hồ chỉ đúng 14h28, là thời điểm trận động đất bắt đầu.
Ông Hồ Cẩm Đào đã đứng im, cúi đầu, tưởng niệm những người thiệt mạng vì động đất.
Các buổi lễ khác, ít trang trọng hơn, được tổ chức tại các thị trấn và làng mạc trong khu vực đã xảy ra động đất.
Nhân tưởng niệm một năm ngày động đất Tứ Xuyên, nhiều người dân đã tới Bắc Xuyên, một thành phố bị phá hủy hoàn toàn sau động đất, nơi công chúng thường bị cấm vào.
Cả người dân địa phương lẫn du khách đã tới thăm Bắc Xuyên - một thị trấn bị phá hủy hoàn toàn vì động đất - vốn sau đó bị phong tỏa, không cho công chúng vào bên trong.
Trung Quốc được khen ngợi là đã có phản ứng nhanh sau trận động đất Tứ Xuyên.
Tuy nhiên, vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được trả lời.
Chính phủ đã hứa sẽ điều tra đầy đủ về chuyện tại sao có quá nhiều trường học bị sập trong trận động đất. Tuy nhiên, chưa có kết luận nào chính thức được ấn hành.
Các bậc phụ huynh tin rằng các trường học đã được xây dựng một cách tạm bợ. Tuy nhiên, họ bị sách nhiễu vì đi vận động đòi các quan chức điều tra vụ việc.
Ngay cả trong ngày lễ tưởng niệm này, một phụ huynh nói với phóng viên đài BBC rằng ông vẫn bị cảnh sát theo dõi.
Hãy Lật Lá Bài Tẩy Trung Quốc Dùng Để Khống Chế Bộ Chính Trị Đảng CSVN
Tiết Liêu
Cho đến thời điểm bài viết này được đưa lên mạng, thì vấn đề Bô-xít Tây Nguyên đang sôi sục trong công luận trong và ngoài nước.
Một sự thực mọi người đều nhận rõ là bộ chính trị (BCT) đảng CSVN đang bị Trung Quốc khống chế, và họ đang chịu áp lực nặng nề đến nỗi không thể không làm theo mệnh lệnh của Trung quốc, dù thừa biết rằng đó là việc làm phản quốc, và cũng thừa biết rằng họ sẽ phải trả một giá nặng nề trước lịch sử cũng như có thể dẫn đến hỗn loạn xã hội và nguy cơ mất nước trong thời gian không xa, nếu dự án này vẫn tiếp tục được thực hiện.
Vậy Trung quốc đã có trong tay lá bài gì, khiến cả BCT 15 người - những người thừa gian xảo, không thiếu thủ đoạn - cũng đành răm rắp cúi đầu vâng lệnh, bất chấp những can ngăn chân thành, cũng như những tiếng thét phẫn nộ của người Việt trong và ngoài nước. Chúng ta hãy thử đi tìm lá bài tẩy này, cùng bàn cách vô hiệu hóa nó, để cứu nguy đất nước đã và đang thật sự đứng trước bờ vực thẳm.
Đã có rất nhiều bài viết đề cập đến vai trò tay sai Trung quốc của BCT đảng CSVN đặc biệt những nhân vật đứng đầu nắm giữ vận mệnh quốc gia như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết v…v…, những bài viết khả tín của những học giả, chuyên gia, nhân sĩ có uy tín, am hiểu tường tận bối cảnh, lịch sử và thế đứng của Việt Nam đều đưa ra một nhận định chung là sở dĩ Việt Nam đang đứng trước nguy cơ mất nước trước bành trướng Bắc Kinh, vì phẩm chất và tài năng kém cỏi của bọn 15 người trong BCT. Đó là những “người lùn” cả về tài năng lẫn nhân cách. Đó là những cái bình vôi khi phải đối đầu với những vấn đề trọng đại trên trường quốc tế. Bản lãnh của họ không đủ để lắng nghe những nguyện vọng tha thiết về tự do dân chủ nhân quyền của 82 triệu người Việt, và cũng không có can đảm thoát ra khỏi đường mòn Cộng Sản Hồ Chí Minh đã vạch ra. Trái tim của họ không thổn thức được trước nỗi nhục hèn kém mà một dân tộc từng tự hào có 5000 năm văn hiến đang phải chịu đựng. Đó là những người chỉ biết nhắm mắt dung dưỡng những việc làm vô luân xẩy ra hàng ngày cho người dân trong nước và cho những con em bị bán làm nô lệ cho nước ngoài. Họ vô lương tìm mọi cách để tham nhũng cho đầy túi tham và thản nhiên chèn ép, cướp đoạt nhà cửa, đất đai, của người dân, trong đó không ít người đã từng là những đồng chí của họ. Nhưng suy cho cùng, chính vì trí nông sức hèn như vậy, nên họ không thể có ‘gan’ để bất chấp tất cả mà bắt tay với kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Hơn nữa, ‘cha nó lú thì chú nó khôn’, đằng sau 15 tên bị thịt kia, ắt hẳn phải có những thái thượng hoàng đưa lưng chống đỡ, thế mà cũng vẫn không xong, vẫn phải cúi đầu chịu nhục. Tự thắt thòng lọng vào cổ mình!…
Vậy Trung Quốc đã dùng thứ vũ khí gì khiến cả bọn 15 người, và cả cái đảng ‘quanh vinh, đỉnh cao trí tuệ loài người’ kia phải khúm núm cúi đầu vâng lệnh?
Vâng. Tất cả chỉ là một lá bài tẩy! Là một bí mật vô tiền khóang hậu. Xin bật mí với quí độc giả lá bài tẩy trong tay Trung quốc không gì xa lạ, mà đó chính là “con người thật” của Hồ Chí Minh. Vâng, chính Trung Quốc đã nắm trong tay đầy đủ dữ kiện chính xác và khoa học không thể chối cãi, là cái xác Hồ Chí Minh hiện đang nằm tại lăng Ba Đình, chỉ là một người Trung Hoa gốc Hẹ, đã đột lốt Hồ Chí Minh thật, chết năm 1932, có giấy khai tử của chính quyền bảo hộ Anh hẳn hòi, để tự phong là ‘cha già dân tộc’ của Việt Nam.
Chính Hồ Cẩm Đào đã gọi Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng sang Trung Nam Hải để cho thấy tận mắt các chứng liệu ấy! Và tôi tin rằng Tổng Cục 2, Bộ quốc phòng CSVN, cũng đã kiểm chứng nguồn tin này, và không thể phản bác: Đó là sự thật! Hồ Chí Minh thật đã chết năm 1932! Cái xác Hồ Chí Minh hiện đang nằm ở Ba Đình chỉ là xác của Hồ Chí Minh giả. Đó là lý do khiến cả Nông Đức Mạnh lẫn Nguyễn Tấn Dũng (và cả bộ chính trị) đều phải ngoan ngoãn vâng lời những chỉ thị của Hồ Cẩm Đào!
Qủa thật đây là một đòn tối độc của Trung Quốc! Và đó là lá bài tẩy của họ để khống chế BCT đảng CSVN! Và họ đã thắng!
Tại sao chúng ta có thể tin tưởng giả thuyết này là sự thật?
Hẳn độc giả còn nhớ tất cả những chi tiết về Hồ Chí Minh giả, đều đã được tiết lộ trong cuốn “Hồ Chí Minh Bình Sanh Khảo” của tác giả Đài Loan Hồ Tuấn Hùng gây xôn xao dư luận trên Internet trước đây. Vì câu chuyện đã được phổ biến khá rộng rãi, nên không cần ghi lại những chi tiết ở đây, chỉ cần sơ lược vài điểm quan trọng sau:
1. Sau khi tin tức của cuốn biên khảo Hồ Chí Minh Bình Sinh Khảo được phổ biến rộng rãi trên Internet và báo chí hải ngọai, thì cũng có một số phản bác của một vài cá nhân, cho là những gì nhà nghiên cứu Hồ Tuấn Anh trưng dẫn đều không phải là sự thật. Nhưng tất cả những phản bác này đều yếu ớt, hời hợt, không có sức thuyết phục về mặt khoa học.
2. Trong khi với kỹ thuật DNA, những gì có thể làm để xác tín việc Hồ Chí Minh thật đã chết năm 1932 và Hồ Chí Minh sau đó là Hồ Chí Minh giả thì vô cùng dễ dàng, đặc biệt dễ dàng đối với cục phản gián Trung quốc và Cục phản gián (Tổng cục 2) của CSVN, vì họ nắm trong tay cái xác ướp của Hồ Chí Minh giả, và hàng trăm vật dụng, di tích của Hồ Chí Minh thật chết năm 1932, cũng như về Hồ Chí Minh giả từ 1933 về sau. Chỉ cần một cuộc thử nghiệm DNA là biết trắng đen, là không cần tranh cãi. Và họ đã làm.
Bộ chính trị CSVN đang ở thế kẹt! Tiến thoái lưỡng nan. Vì họ không muốn sự thật bị đem ra ánh sáng nên họ đang bị Bắc Kinh khống chế! Nói cũng chết mà không nói cũng chết! Nên họ chọn giải pháp thà chết từ từ còn hơn chết tức khắc! Nói cách khác họ dùng chiến thuật câu giờ, phó cho may rủi! Nắm được quyền lực ngày nào hay ngày ấy! Bất chấp sinh mệnh của dân tộc! Bất kể lẽ tồn sinh của giống nòi!
Câu hỏi kế tiếp được đặt ra cho chúng ta là: Chúng ta có thể làm gì để biết đâu là sự thật? Chúng ta có thể làm gì để vô hiệu hóa đòn độc của Bắc Kinh?
Câu trả lời thật giản dị, và đã có ngay từ bản chất của vấn đề: Đó là chúng ta phải tôn trọng sự thật! Chúng ta không thể tự lừa dối mình, cũng không thể phản ứng bằng chủi rủa, mạt sát.
Tất cả là sự thật phải được tôn trọng, phải được công bố. Bởi vì trên căn bản, mọi thảm kịch xẩy ra cho dân tộc chúng ta chỉ do sự lừa bịp vĩ đại của một người không phải là người Việt Nam. Người đó là ngoại nhân đội lốt một người Việt để đem một chủ nghĩa ngoại lai về áp đặt trên dân Việt. Người đó gây ra cuộc nội chiến, mong người Việt giết nhau đến người cuối cùng. Người ấy hô hào đốt cả dẫy Trường Sơn, nướng hơn 3 triệu sinh mạng thanh niên, gây cảnh góa bụa, côi cút cho hàng triệu phụ nữ, mẹ già, con trẻ. Người ấy kêu gọi viết chữ Việt giống hệt anh chệt phiên âm tiếng Tàu bằng ký hiệu Latin như ‘Kách mệnh’, ‘fi fáp’. Người ấy chỉ dám gặp người chị ruột của mình một lần sau mấy chục năm xa cách, và không bao giờ muốn gặp lại, vì sợ bị lộ tung tích, và vì chẳng liên quan máu mủ gì với người đàn bà gọi là chị đó. Người ấy có về thăm nhà một lần và nhận ra ngay cái ngõ mà mấy chục năm không hề nhớ đến, diễn xuất một cách lố bịch kịch bản được cơ quan tình báo dàn cảnh. Người đó bất nhân đến nỗi để cho thuộc hạ hiếp dâm vào bạo dâm nhiều lần người vợ đã có thai với mình, rồi sau đó ra lệnh cho thủ tiêu để phi tang!
Thất đức đến nỗi có con mà không nuôi! Không dám nhận! Người ấy bất nghĩa với bạn bè, ngủ với vợ đồng chí mình, bỏ mặc những người đã làm ơn cho mình như Vũ Đình Huỳnh, mặc cho bị hàm oan, tù tội. Đã thế, lại còn trân tráo viết sách tự ca tụng mình, và trong di chúc còn khoe rằng có con rơi lai Pháp, ý hẳn muốn thanh minh ta cũng là người, cũng có con rơi nhưng không phải những đứa như Nguyễn Thành Trung mà mẹ nó chỉ là người Việt thiếu số da vàng mũi tẹt! (Tâm lý vọng ngoại, chơi gái Tây vẫn ‘oai’ hơn chơi gái Việt!!!). Tóm lại đó là một con người vô luân, đầy thủ đoạn và thâm độc…Hắn là một điệp viên thượng thặng của Liên Sô, Trung Quốc và có thể của cả Mỹ (điều này giải thích được tại sao ông ta lại tha Ngô Đình Diệm, một lá bài của Mỹ). Hắn là tác phẩm toàn hảo của Cộng sản quốc tế, cho nên đến chết vẫn để di chúc lại là về cõi với Lê với Sít chứ chẳng biết gì tới Đinh, Lê, Lý Trần!!! Dứt khoát, người ấy không phải là người Việt Nam. Không phải là ‘Bác Hồ’ như chúng ta vẫn đọc được trong sách báo của đảng. Hắn có tên thật là Hồ Tập Chương, vốn người thuộc sắc tộc Hyakka tức Khách Gia, mà người Việt gọi là Hẹ, thuộc huyện Miên Lật, địa khu Đồng La, Đài Loan!
Rất may cho chúng ta là màn kịch đã đến lúc hạ màn. Và bổn phận của chúng ta là phải làm sáng tỏ Vụ bịp bợm thế kỷ này!
Bằng cách nào? Trong khi ta không được rờ vào cái xác ướp tại Ba Đình, thì làm sao ta có thể dùng DNA để kiểm chứng?
Vâng, ta vẫn có cách! Nhưng ta phải đi đường vòng, cũng bằng phương tiện DNA.
Thật thế, như chúng ta đã biết, nhiều tác giả như Vũ thư Hiên, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Vũ Ký, Trần Khải Thanh Thủy v… v… đã khẳng định Nguyễn Tất Trung là con của Hồ Chí Minh (giả) và Nông Thị Xuân, thế thì ta chỉ việc xin anh Trung một sợi tóc, rồi sau đó so sánh mẫu DNA của anh với mẫu DNA của bà Thanh, chị ruột ông Nguyễn Tất Thành mà ta có thể tìm dễ dàng:
* Nếu DNA của anh Trung và bà Thanh giống nhau thì cái xác Hồ Chí Minh tại Ba Đình là xác thật, và Nguyễn Tấn Trung đích thị 100% là con của Hồ Chí Minh thật và do đó những nghiên cứu của ông Hồ Tuấn Hùng là bố láo.
* Nếu 2 mẫu DNA khác nhau, thì rõ ràng bố của anh Trung (và cả anh Trung nữa) chẳng dính dáng gì đến bà Thanh, chị của Nguyễn Tất Thành – Nói cách khác, Hồ Chí Minh nằm trong lăng Ba Đình chính là Hồ Chí Minh giả, và sự nghiên cứu của Giáo sư Hồ Tuấn Hùng được xác tín 100% bằng khoa học là: Hồ Chí Minh thật đã chết năm 1932. Và người mang tên Hồ Chí Minh từ sau 1933 đích thị là Hồ Chí Minh giả.
Theo tôi, đây là việc chúng ta phải làm, vì lẽ tồn sinh của dân tộc, cho nên một nghi án đã được nêu ra một cách nghiêm túc như vậy, thì cũng phải được kiểm chứng một cách nghiêm túc và khoa học bằng tất cả những gì có thể làm được. Nếu sự thật không được sáng tỏ, dân tộc Việt Nam sẽ bị phá sản bởi sự hoang mang và sự mất lòng tin. Hơn nữa, việc kiểm chứng này có thể thực hiện một cách dễ dàng, đặc biệt với người Việt trong nước, bằng cách xin anh Trung một sợi tóc, và về Thanh Hóa xin gia đình bà Thanh một đồ dùng nào đó của bà đã dùng. Sau đó nhờ một phòng nghiên cứu quốc tế, độc lập và uy tín thử nghiệm DNA, và đưa kết quả ra trước công luận.
Trong khi chờ đợi thực hiện việc này, thì việc cấp thiết chúng ta phải làm là bằng mọi phương tiện, nguồn tin về Hồ Chí Minh giả cần được thông báo cho mọi người dân trong nước. Cuốn ‘Hồ Chí Minh Bình Sanh Khảo’ cần được dịch sang Tiếng Việt, phổ biến rộng rãi, để mọi người Việt đều có thể đọc. (Xin mở dấu ngoặc rằng Giáo Sư Hồ Tuấn Hùng là một nhà sử học chuyện nghiệp với 30 năm kinh nghiệm, ông tốt nghiệp tại Đại Học Quốc Lập Đài Loan, và đây là một công trình nghiên cứu nghiêm túc. Ông không dính dáng gì đến cuộc chiến Việt Nam, và cũng không phải chỉ mình ông nghiên cứu về đề tài này, mà còn có những nguồn khác cũng công bố tin tức về một Hồ Chí Minh gốc người Khách Gia ở Việt Nam như vậy, xin xem chi tiết ở www.sctlog.sctnet.edu.tw) . Khi người dân trong nước đã ý thức được vấn đề, thì mọi việc sẽ không còn là bí mật và do đó Trung Quốc không thể dùng làm vũ khí bắt chẹt những người yếu niềm tin vào dân tộc như ông Mạnh, ông Dũng nữa. Trung Quốc cũng sẽ phải cẩn trọng hơn trong âm mưu thôn tính Việt Nam.
Khi kết quả cuộc thử nghiệm được công bố. Dù Hồ Chí Minh là thật hay giả, thì lá bài của Trung quốc cũng đã bị ta lật tẩy. Màn kịch hạ màn. Vụ lừa bịp vô tiền khoáng hậu của lịch sử Việt Nam nếu có sẽ được soi sáng. Bao nhiêu oán hờn sẽ được giải tỏa. Bao nhiêu oan ức sẽ được phục hồi. Bao nhiêu hiểu lầm sẽ được soi sáng. Từ đó ta sẽ dành được thế chủ động trong công cuộc cứu nước và có đủ tự tin và sức mạnh cùng nhau tiến lên xây dựng tổ quốc giữa những người Việt Nam ruột thịt cùng giòng máu với nhau.
Mong thay!
Hoàng Sa, Trường Sa Là Lãnh Thổ Của VN Từ Lâu Đời Đã Bị CSVN Dâng Ban Cho Tàu Cộng
Mường Giang
Tháng 7-1954 ngay khi chữ ký trên văn bản ngưng bắn tại Genève chưa ráo mực, thì Hồ Chí Minh đã nghĩ ngay tới chuyện chiếm miền Nam. Do ý đồ trên, Hồ đã gài lại một số lớn cán binh bộ đội nằm vùng khắp lãnh thổ VNCH, khi có lệnh tập kết. Ðể chuyển quân cũng như tiếp tế, Hồ mở con đường chiến lược Trường Sơn trên bộ, xuyên qua lãnh thổ Lào và Kampuchia . Về mặt biển, Hồ thành lập đường 559B giao cho Ðồng văn Cống chỉ huy. Và dĩ nhiên dĩ nhiên, muốn an toàn, đầu tiên là phải nhổ tuyệt hai tiền đồn của QLVNCH trấn đóng trên quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, đất đai thuộc lãnh thổ từ lâu đời của dân tộc Ðại Việt, đã được tổ tiên bảo toàn từ thời Hậu Lê, Nhà Nguyễn.. nằm trong Ðông Hải.
Theo bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, được báo chí của Trung Cộng lẫn Việt Cộng đăng tải. Những tài liệu này, hiện vẫn được lưu trữ tại các thư viện quốc tế như Luân Ðôn, Paris, Hoa Thịnh Ðón, Bắc Kinh... kể cả Hà Nội. Nhờ đó, ta mới biết được, vào ngày 14-9-1958, Phạm Văn Ðồng lúc đó là thủ tướng,theo lệnh của chủ tịch nước và đảng VC là Hồ Chí Minh, đả cam kết với Chu Ân Lai, thủ tướng Trung Cộng, bằng văn kiện xác quyết như sau ‘ Chính phủ VNDCCH, tôn trọng quyết định, lãnh hải 12 hải lý cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, là Tây Sa-Nam Sa, của Trung Cộng’. Ngày 22-9-1958, Ðại sứ VC tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang, dâng văn kiện xác nhận điều trên, do Phạm Văn Ðồng ký, lên Thiên Triều. Ngay cả khi đã cướp chiếm được hoàn toàn miền Nam VN, vào tháng 5-1976, trên tờ Sài Gòn Giải Phóng của VC nằm vùng Ngô Công Ðức, Lý Quý Chung.. vẫn còn đăng lời xác nhận của đảng VC, là Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Cộng. Khôi hài hơn, VC nói, vì ta và Tàu sông liền sông, núi dính núi, nên Hoàng Sa-Trường Sa, của ai cũng thế thôi, nên VC muốn lấy lại đảo,lúc nào Trung Cộng vẫn sẵn sàng giao trả ‘.Luận điệu trên, rõ ràng VC đã xác nhận VN là thuộc địa của Tàu Cộng. Dù ngày 14-3-1988, VC và Trung Cộng đã giao tranh đẳm máu tại Trường Sa. ngay sau đó, trên tờ Nhân Dân, số ra ngày 26-4-1988, VC vẫn xác nhận sự kiện Hồ Chí Minh bán hai đảo cho Tàu năm 1958 là đúng. Bởi có vậy, Trung Cộng mới viện trợ súng đạn, gạo tiền và cả triệu quân , để VC đánh chiếm VNCH từ 1955-1975.
Theo sử liệu cũng như những di tích còn sót lại tại Quảng Ngãi, đã xác nhận từ thời Các Chúa Nguyễn Ðàng Trong vào giữa Thế Kỷ XVII, đã có Ðội Hoàng Sa với nhiệm vụ bảo vệ hải đảo này. Ðội được tập trung tại Vươn Ðồn, để luyện tập cũng như sửa chữa thuyền bè và nhận lệnh thượng cấp. Trước khi xuất quân, Ðội đến Miếu Hoàng Sa tế lễ. Ðây là một ngôi nhà gồm 3 gian, làm bằng gỗ tốt, lợp tranh dầy, mặt Miếu quay ra cửa Sa Kỳ, trước có 2 cây gạo cổ thụ. Trong Miếu thờ Một Bộ Xương Cá Ông rất lớn. Theo người địa phương, hơn 300 năm về trước, Ông lụy tại Hoàng Sa, nhưng đã được Hải Ðội dìu về đất liền. Sau ba năm chôn cất, những người lính, thỉnh cốt vào thờ trong Miếu . Từ đó về sau, hằng năm vào tháng 6, khi những người lính ,mãn phiên từ Hoàng Sa trở về, dân làng tổ chức cúng lễ tại Miếu, gọi là ‘ Ðánh Trống Tựu Xôi’.
Từ thị xã Quảng Ngãi qua cầu Trà Khúc, bỏ quốc lộ 1 vào quốc lộ 24B, ngang qua Làng Sơn Mỹ dưới chân Núi Thiên Ấn chừng 5 km, thì rẽ vào một con đường đất đỏ, chạy giữa sông Kinh và rừng dương sát biển. Ðó là xã Tịnh Kỳ, thuộc Huyện Sơn Tịnh, nơi khai sinh Hải Ðội Hoàng Sa, khoảng mấy trăm về trước, thời các Chúa Nguyễn, Nam Hà, thuộc Ðại Việt.
Theo Quảng Ngãi địa dư chí, vùng đất này trước năm 1898 thuộc trấn Bình Sơn. Năm Thành Thái thứ 10, tách ra thành 2 Huyện Bình Sơn và Sơn Tịnh.. Sau tháng 8-1945, khu Tịnh Kỳ được hoàn thành bởi ba xã An Kỳ-An Vịnh và Kỳ Xuyên. Xưa vùng này là một cù lao, nằm cách đất liền, phải dùng ghe vào các bến Mỹ Khê, Chợ Mới, Sa Kỳ hay xa hơn là Thị Xã Quảng Ngải và các Thị Trấn Ba Gia, Ðồng Ké, Sông Vê, Ba Tơ.
Từ năm 1993, qua việc xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất nên hải cảng Sa Kỳ đã được mở rộng, đồng thời với con đường , chạy từ cầu Khê Kỳ, qua Cửa Lở tới Kỳ Xuyên. Có lẽ do địa thế sông nước bao quanh, nên từ mấy trăm năm về trước, Các Vị Chúa Nguyễn đã chọn An Vĩnh làm căn cứ , đặt Hải Ðội Hoàng Sa, với nhiệm vụ bảo vệ hải đảo, cũng như khai thác các tài nguyên ngoài Ðông Hải. Ðình làng An Vĩnh trước đây rất đồ sộ, là nơi Xuân thu nhị kỳ cúng tế những người lính Hoàng Sa, nay đả đổ nát chỉ còn lại Chiếc Cổng Tam Quan. Ðiều này đủ để minh chứng với thế giới, việc Quần Ðảo Hoàng Sa-Trường Sa là lãnh thổ lâu đời của Ðại Việt. Người Tàu chỉ ỷ vào sức mạnh cũng như lợi dụng tờ văn khế bán nước của Phạm Văn Ðồng năm 1958 nhưng trên hết là sự đồng thuận của CSVN, để cướp chiếm lảnh thổ nước ta, như sau này chúng đã làm tại biên giới Việt Trung, Biển Ðông, Quần Ðảo Hoàng Sa-Trường Sa và mới nhất là Cao Nguyên Nam Trung Phần qua cái gọi là khai quặng Bau-xít.
Ở đây, hiện còn nhà thờ Cai Ðôi Phạm Quang Ánh, là người được Vua Gia Long cử ra Hoàng Sa năm 1815, đo đạc, khảo sát lộ trình và tổ chức Hải Ðội. Ông được nhà Nguyễn phong chức Thượng Ðẳng Thần khi mất. Tóm lại, từ thời các Chúa Nguyễn (1558-1783), nhà Tây Sơn (1788-1802), Nhà Nguyễn (1802-1945), đã có Hải Ðội Hoàng Sa. Ðặc biệt, năm 1836, Minh Mạng thứ 17, quần đảo Paracel hay bãi cát vàng, được Công Bộ, đặt tên là ‘ Bản Quốc Hải Cương Hoàng Sa Xứ, Tối thị Hiểm Yếu’.
Từ năm 1954, Hoàng Sa là một đơn vị hành chánh thuộc tỉnh Quảng Nam-VNCH, được Tiểu Ðoàn 1/TQLC bảo vệ. Từ năm 1959 tới 1974, Ðảo do các Ðơn Vị DPQ/Quảng Nam trú đóng. Quần Ðảo Trường Sa ở phía Nam, cũng là một đơn vị hành chánh , của tỉnh Phước Tuy và do DPQ của tỉnh này bảo vệ, cho tới ngày 30-4-1975. Hai quần đảo trên luôn được Hải Quân VNCH yểm trợ, tiếp ứng và canh chừng cho tới đầu tháng 1-1974, Hoàng Sa mới mất vào tay Tàu đỏ sau một trãn Hải Chiến kinh hoàng tại Biển Ðông giữa QLVNCH và Trung Cộng.
1-QUẦN ÐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA VN :
Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, theo chính sử cũng như những tài liệu của ngoại quốc như Ðại Nam thực lục, Ðại Nam nhất thống chí của Quốc Sử quán triều Nguyễn, Hoàng Việt địa dư chí thời vua Minh Mạng, Quảng Ngãi tỉnh trí của các Tuần Vũ Nguyễn Bá Trác và Nguyễn Ðình Chi, Quảng Ngãi nhất thống chí của Lê Ngại.đều đề cập tới và xác nhận đó lãnh thổ lâu đời của Ðại Việt. Với các tác phẩm ngoại quốc, có nhiều thiên ký sự của các giáo sĩ Thiên Chúa trên tàu Amphitrite, viết năm 1701, của Ðô Ðốc Pháp tên là D’Estaing viết năm 1768 rằng :’ Sự giao thông giữa đất liền và các đảo Paracel (Hoàng Sa) rất nguy hiểm, khó khăn nhưng Người Ðại Việt chỉ dùng các thuyền nhỏ, lại có thể đi lại dễ dàng.’ Nhưng quan trọng nhất, là tác phẩm viết về Hoàng Sa của Ðổ Bá tự Công Ðạo, viết năm Chính Hòa thứ 7 (1686), trong đó có bản đồ Bãi Cát Vàng :’ Ðảo phỏng chừng 600 dặm chiều dài và 20 dặm bề ngang. Vị trí nằm giữa cửa Ðại Chiêm và Quyết Mông. Hằng năm vào cuối mùa đông, các chúa Nguyễn Ðàng Trong, cho Hải Ðội Hoàng Sa gồm 18 chiến thuyền đến nơi tuần trú.’ Năm 1776, trong tác phẩm ‘ Phủ Biên tạp lục’, Lê Quý Ðôn đã viết một cách rõ ràng :’ Trước đây, các Chúa Nguyễn đã đặt Ðội Hoàng Sa 70 suất, tuyển lính tại Xã An Vĩnh, cắt phiên mỗi năm vào tháng 2 ra đi, mang theo lương thực 6 tháng. Dùng loại thuyền câu nhỏ, gồm 5 chiếc, mất 3 ngày 3 đêm, từ đất liền tới đảo.’
Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ của VN ngay khi người Việt từ đàng ngoài tới định cư tại Phủ Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi vào khoảng thế kỷ thứ XV sau tây lịch. Hai qua72n đảo trên nằm ngoài khơi Ðông Hải : Hoàng Sa ở phía bắc và Trường Sa nằm về cực nam gần Côn Ðảo.
+ QUẦN ÐẢO HOÀNG SA :
Nằm giữa hai kinh tuyến đông 111-112 độ và vĩ tuyến bắc 15 độ 45 - 17 độ 05. Ðây là một chuổi đảo gồm 120 hòn lớn nhỏ nhưng qui tụ thành bốn nhóm chính. Muốn tới đảo, nếu khởi hành từ Ðà Nẳng, bằng tau của Hải quân phải mất 10 giờ (chừng 170 hải lý), theo hướng 083. Bốn nhóm đảo chính là :
- NHÓM NGUYỆT THIỀM (CROISSANT) : gồm các đảo Cam Tuyền hay Hửu Nhật (Robert), hình tròn, diện tích om2032, là đảo san hô nên có nhiều phốt phát. Toàn đảo chỉ có chim hải âu trú ngụ , tuyệt nhiên không có bóng người. Ðảo Quang Hòa Ðông (Duncan), diện tích 0 km2 48, phía đông đảo là rừng cây phốt phát và nhàn nhàn, phía tây toàn san hô là mơi trú ngụ của chim hải âu. Ðảo Quang Hòa Tây (Palon Island) , hình tròn, diện tích 0km241, trên đảo toàn cây nhàn nhàn và phốt phát , đảo toàn san hô chỉ có chim ở. Ðảo Dung Mộng (Drummond) hình bầu dục, diện tích 0km241, toàn đảo chỉ có nhàn nhàn và phốt phát. Giữa đảo có một vùng đất rộng, thời Ðệ 1 Cộng Hòa trước tháng 11-1963, Tiểu Ðoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến trấn đóng tại đây để bảo vệ lãnh thổ. Hiện trên đảo vẫn cò hai ngôi mộ lính VNCH và 3 ngôi mộ cổ khác với mộ bia viết bằng chử Hán.
Trong số này quan trong nhất vẫn là đảo Hoàng Sa (Pattle) có hình chữ nhật, chu vi 2100m, diện tích 0km230. Ðảo nay đã được khai phá từ lâu đời, nên có nhiều công trình kiến trúc như Ðồn quân trú phòng, Sở khí tượng, Hải đăng và cầu tàu để các chiếm hạm Hải quân/VNCH cập bến. Trên đảo có một ngôi miếu cổ thờ Bà Chúa Ðảo và do một Trung đội Ðịa Phương Quân thuộc Tiểu Khu Quảng Nam trấn đóng.
Ðảo Vỉnh Lạc hay Quang Ảnh (Money) nằm biệt lập không thuộc nhóm đảo Nguyệt Thiềm, hình bầu dục, diện tích 0, 50 km2. Trên đảo toàn nhàn nhàn, phốt phát và một loại cây cao trên 5m, có trái như mít. Toàn đảo không có người ở.
Ðảo Linh Côn (Lincoln) cũng năm biệt lập và đã bị Ðài Loan cưởng chiếm vào tháng 12-1946 khi Trung Hoa Dân Quốc, được lệnh LHQ tới đảo giải giới quân Nhật đang trú đóng trên đảo.
- NHÓM TUYÊN ÐỨC (AMPHITRITE) : cũng bị Ðài Loan chiếm năm 1946, nằm về phía bắc đảo Hoàng Sa, gồm 16 đảo nhỏ , trong số này quan trong nhất có đảo Phú Lâm (Woody Island) , dài 3700m, rộng 2800m. Trên đảo có nhiều cây ăn trái như dừa, được Nhật Bổn khai thác phốt phát từ thời Pháp thuộc. Năm 1950, Trung Cộng đánh đuổi Tưởng Giới Thạch chạy ra đảo Ðài Loan, chiếm lục địa và luôn các hải đảo của VN, xây phi trường, làm đường xá, lập căn cứ quân sự. Ðây là nơi giặc Tàu phát xuất, tấn công chiếm các đảo của VN sau này.
* QUẦN ÐẢO TRƯỜNG SA :
Gồm chín đảo lớn nhỏ, nằm giữa hải phận của cac nước VN, Phi Luật Tân, Srawak. Trong số này đảo lớn nhất là Trường Sa (Sparley) , dài 700m, ngang 200m, nằm ở kinh tuyến 114 độ 25 và vĩ tuyến 19 độ 10 bắc. Ðảo cấu tạo bởi san hô, có nhiều hải âu trú ngụ, đẻ trứng rất to. Trên đó có nhiều loại cây ăn trái vùng nhiệt đới như dừa, bàng, mù u, nhàn nhàn, rau sam
2 - TRUNG CỘNG CƯỚP CHIẾM HOÀNG SA CỦA VN :
Thật sự người Tàu chỉ chú ý tới hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN từ đầu thế kỷ XX vì dầu hỏa, khí đốt và vị trí chiến lược của hai đảo trên. Sự tranh dành cướp chiếm bắt đầu từ thời VN bị thực dân Pháp đô hộ, vì mất chủ quyền nên không vòm binh lực để bảo vệ lãnh thổ riêng của mình.
- 1907 Tổng đốc Quảng Châu đòi chủ quyền trên đảo Hoàng Sa.
- 1909 Hải quân Nhà Thanh tới Hoàng Sa hai lần, cắm cờ trên đảo và bắn 21 phát đạn đại bác để thị oai.
-Ngày 30-4-1921 chính quyền Quảng Ðông, ký văn thư số 831 tự động sáp nhập quần đảo Hoàng Sa của VN vào đảo Hải Nam nhưng đã bị Triều đình Huế phản đối dữ dội vào năm 1923.
- Năm 1933 , Pháp vì bị báo chí trong nước phản đối dữ dội, nên đã đem hải quân ra đánh đuổi quân Tàu, chiếm lại quần đảo Hoàng Sa, lập đồn binh, cầu tàu, đài khí tượng trên hai đảo chính Hoàng Sa, Trường Sa.
- Tháng 12/1946 Ðài Loan lợi dụng việc giải giới Nhật, đã chiếm đảo Phú Lâm trong nhóm Tuyên Ðức trong quần đao Hoàng Sa. Ðảo này lại lọt vào Trung Cộng khi Mao Trạch Ðông chiếm lục địa Trung Hoa.
- Ngày 4/12/1950 Chu Ân Lai lớn tiếng đòi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.
- Năm 1956 Trung Cộng lén lút chiếm thêm đảo Linh Côn trong quần đảo Hoàng Sa, đang thuộc chủ quyền VNCH.
- Ngày 21/12/1959 Hải quân VNCH với sự trợ chiến của Tiểu đoàn 1 Thủy Chiến Lục Chiến , đã đánh Tàu Cộng , chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Duy Mộng, Quang Hòa trong nhóm Nguyệt Thiềm, bắt giữ 84 tù binh và 5 thuyền binh nguy trang tàu đánh cá. Ngày 27/2/1959 Trung Cộng sau khi thua trận, đã ra thông cáo mạt sát Chính phủ VNCH xâm phạm chủ quyền của Tàu, vì chính Hô Chí Minh cũng như Pham văn Ðồng đã chính thức xác nhận bằng văn kiện, là hai quần đảo trên qua tên Tây Sa, Nam Sa là lãnh thổ của Trung Hoa. Tuy nhiên để giữ hòa khí giữa hai nước, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã thả hết số tù binh trên về nước.
Từ ngày 4-9-1958, Trung Cộng vẽ bản đồ mới và tuyên bố lãnh hải của mình là 12 hải lý. Bản tuyên cáo này chỉ có Bắc Hàn công nhận đầu tiên. Tại Bắc Việt, Hồ Chí Minh họp đảng để nhất trí và ban lệnh cho Phạm Văn Ðồng , ký nghị định công nhận ngày 14-9-1958. Ngày 9-1-1974, Kissinger tới Bắc Kinh mật đàm với Mao Trạch Ðông, được cho coi văn kiện mà Phạm Văn Ðồng đã ký xác nhận , hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VNCH, chính là hai đảo Tây Sa-Nam Sa của Tàu. Theo văn kiện và tuyên cáo lãnh hải 12 hải lý, thì chính VNCH đã chiếm đất của Trung Cộng, từ năm 1958, do VC làm chứng và xác nhận. Ðược cơ hội vàng ròng, tên cáo già Kissinger tương kế tựu kế, nhân danh Nixon, bật đèn xanh, cho Mao đánh VNCH, đề thu hồi lãnh thổ.
+ HẢI CHIẾN HOÀNG SA THÁNG 1/1974 GIỮA QLVNCH VÀ TÀU ÐỎ :
Tính đến năm 1974, khi xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa, Hải quân VNCH rất hùng hậu với quân số trên 40.000 người (sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ) , phân thành 5 vùng duyên hải và 2 vùng sông ngòi. Hải quân có một hạm đội gồm 83 chiến ham đủ loại. Ðể bảo vệ các sông ngòi, kênh rạch ở Nam phần, Hải quân đã thành lập 4 Lực lượng dặc nhiệm hành quân lưu động, gồm LL tuần thám 212, LL thủy bộ 211, LL trung ương 214 và LL đặc nhiệm 99. Ngoài ra còn Lực lượng Duyên phòng 213, Liên đoàn Tuần giang, 28 Duyên đoàn, 20 Giang đoàn xung phong, 3 Trung tâm Huấn Luyện Hải quân và nhiều căn cứ yểm trợ khắp nơi. Khi xảy ra cuộc hải chiến, Ðề đốc Trần Văn Chơn là tư lệnh Hải quân. Tóm lại Hải quân VNCH rất hùng mạnh trong vùng Ðông Nam Á.
Ngay từ thời thượng cổ , người Tàu luôn kính nể dân Việt vì ‘ họ tuy ở núi mà rất thạo thủy tánh, láy thuyền làm xe, lấy chèo làm ngựa. Ðến thì như gió thoảng, đi thì khó đuổi theo. Tính tình khinh bạc, hiếu chiến, không bao giờ sợ chết và luôn luôn quật khởi với kẻ thù ‘.Bởi vậy suốt dòng lịch sử , Hải quân Việt đã ba lần oanh liệt chiến thắng quân Tàu trên Bạch Ðằng Giang và sông Như Nguyệt. Sau năm 1975, nhiều tài liệu mật nhất là của Mỹ được bạch hóa, trong đó có tương quan lực lượng hải quân giữa Trung Cộng vùng đảo Hải Nam so vớo Hải quân của VNCH thì thua xa và rất yếu. Tình trạng này tới năm 1979 tình trạng quân sự của Trung Cộng vẫn còn lạc hậu, cho nên khi Ðặng Tiểu Bình muốn dạy VC một bài học về quân sự, lại bì thằng đàn em phản bội đá giò lái. Nhưng dù bị Mỹ dùng viện trợ ngăn cản, đâm sau lưng, Hải quân VNCH trong suốt hai mươi năm (1955-1975) , đã anh dũng giữ vững lảnh hải của đất nước một cách gần như trọn vẹn, trước sự dòm ngó tranh dành hải đảo của cac nước Trung Cộng, Ðài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Nam Dương và Kampuchia..
Sau khi đạt được thắng lợi ngoại giao với Hoa Kỳ qua cặp Nixon-Kissinger, đồng thời với sự đồng lỏa của Việt Cộng, nên giặc Tàu quyết tâm chiếm cho bằng được hai quần đảo ngoài Ðông Hải của VNCH. Dã tâm càng lớn từ năm 1973, sau khi được tin các hảng dầu thăm dò cho biết vùng này có trử lượng rất lớn về dầu khí. Lúc đó VNCH cũng đã bắt đầu ký nhiều hợp đồng, cho phép các hảng dầu tới hai vùng đảo trên khai thác.Thế là ngày 11-1-1974, Trung Cộng lại tuyên bố chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Ngày 19-1-1974, bất thần Trung Công tấn công Hoàng Sa , gây nên trận hải chiến, tuy ngắn ngủi nhưng đẫm máu. Trung Cộng dù chiếm được đảo nhưng thiệt hại gấp 3 lần VNCH.
Quần đảo Hoàng Sa thời Ðệ I Cộng Hòa (1955-1963) thuộc tỉnh Quảng Nam. Cũng trong thời kỳ này, chính phủ đã ban hành sắc lệnh số 134/NV ban hành năm 1956, sáp nhập quần đảo Trường Sa, vào tỉnh Phước Tuy. Nghị định số 241/BNV ban hành ngày 14-12-1960, do chính Tổng thống Diệm bổ nhiệm Nguyễn Bá Thước làm Phái viên hành chánh Hoàng Sa. Lại phối trí Tiểu đoàn 1 TQLC trú đóng khắp các đảo, để bảo vệ lãnh thổ VNCH.
Theo sử liệu, trong trận hải chiến này, lực lượng hải quân của Trung Cộng rất hùng hậu vì đã chuẩn bị trước. Thành phần tham chiến gồm : Hộ tống hạm 271 Kronstadt, Ðại Tá Vương Kỳ Uy là hạm trưởng, tử thương. Hộ tống hạm 274 Kronstadt, Hạm trưởng là Ðại Tá Quan Ðức. Ðây cũng là Soái hạm, chỉ huy trận chiến, gồm Tư lệnh là Ðô Ðốc Phương Quang Kính, cũng là Phó tư lệnh của Hạm Ðội Nam Hải. Sau trận đánh, toàn bộ chỉ huy của Trung Cộng trên Soái Hạm này, gồm 2 Ðề Ðốc, 4 Ðại Tá, 6 Trung Tá, 2 Thiếu tá và 7 Sĩ Quan Cấp uý, đều bị trúng đạn đại bác tử thương. Trục lôi hạm 389, hạm trưởng là Trung Tá Triệu Quát tử thương. Trục lôi hạm 396, Hạm trưởng là Ðại Tá Diệp Mạnh Hải, tử thương. Phi Tiễn Ðỉnh 133 Komar, có hỏa tiễn địa điạ Styx, Hạm trưởng là Thiếu tá Tôn Quân Anh. Phi tiễn đỉnh 137 Komar, có hỏa tiễn địa địa Styx, Hạm trưởng là Thiếu Tá Mạc Quang Ðại. Phi tiễn đỉnh 139 Komar có hỏa tiên, Hạm trưởng là Thiếu tá Phạm Quy. Phi tiễn đỉnh 145 Komar có hỏa tiễn, Hạm trưởng là Thiếu Ta Ngụy Như và 6 Hải Vận Hạm chở quân chiến đấu. Ngoài ra còn một lực lượng trừ bị gồm 2 Tuần Dương Hạm, 4 Pháo Hạm, 4 Khu trục Hạm , trang bị hỏa tiễn Kiangjiang, 2 Phi đội Mig 19 và 2 phi đội Mig 21, do tư lệnh Hạm Ðội Nam Hải, tổng chỉ huy.
Bên VNCH, lực lượng tham chiến gồm Khu Trục Hạm HQ4 Trần Khánh Dư, Hạm Trưởng Trung Tá HQ.Vũ Hữu San. Tuần Dương Hạm HQ5 Trần Bình Trọng , Hạm trưởng Trung Ta HQ Phạm Trọng Quỳnh. Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ10, Hạm Trưởng Thiếu Tá HQ.Ngụy Văn Thà. Trong khi giao chiến, HQ10 bị trúng đạn, toàn thể thủy thủ xuống xuồng nhỏ, thì Hạm Trưởng ở lại tuấn quốc với chiến hạm. Tuần Dương Hạm HQ16, Hạm Trưởng là HQ.Trung Tá Lê Văn Thư. Về lực lượng trừ bị,, có Tuần Dương Hạm HQ6 Trần Quốc Toản, Hộ Tống Hạm HQ11 Chí Linh và Phi Ðoàn F5-A37, nhưng vì ở cách xa chiến trường, nên khi chưa tới nơi, thì chiến cuộc đã tàn. Riêng Sư Ðoàn 1 Không Quân, không can thiệp.. Kết quả, phía VNCH, các chiến hạm 4,5 và 16 bị hư hại nặng nhưng chạy được về Ðà Nẳng sửa chữa và tiếp tục hoạt động sau đó. Chỉ có Chiến Hạm HQ10 bị chìm, Hạm trưởng Ngụy Văn Thà, bị thương nhưng quyết ở lại chết với tàu. Về phía Trung Cộng, Tư Lệnh Mặt Trận, Bộ Tham Mưu và 4 Hạm Trưởng tử thương. Hộ Tống Hạm 274 bị chìm, Hộ Tống Hạm 271 và 2 Trục lôi hạm 389-396 bị hư nặng và phá hủy cùng với 4 ngư thuyền bị bắn chìm
Có một điều bi thảm mà hiện nay ai cũng biết, là hầu hết các Chiến hạm mà Hoa Kỳ đã viện trợ cho Hải Quân VNCH, đều được hạ thủy năm 1940, loại phế thải được tân trạng. Bốn Chiến hạm tham chiến năm 1974, được coi là tối tân nhất , vì HQ4 hạ thủy năm 1943, HQ5 hạ thủy năm 1944, HQ10 hạ thủy năm 1942 và HQ16 hạ thủy năm 1942. Riêng các vũ khí trên tàu, các loại súng liên thanh đều được gở bỏ , khi cho VNCH. Nhưng dù quân lực Miền Nam ít, chiến hạm vừa cũ kỹ lại nhỏ, vũ khí trang bị, chỉ có đại bác nhưng vì Các Sĩ Quan Hải Quân VNCH đều được huấn luyện như Âu Mỹ, rất thiện chiến và tài giỏi. Cho nên đã tác xạ rất chính xác, làm nhiều tàu giặc cũng như Hạm trưởng tử thương. Tệ nhất là người Mỹ, lúc đó vẫn còn là đồng minh của QLVNCH, vẫn đang có hiệp ước hỗ tương chiến đấu và bảo vệ cho nhau. Vậy mà khi cuộc chiến xảy ra, Hạm Ðội 7 Hoa Kỳ đang tuần hành gần đó, chẳng những đã không lên tiếng, không can thiệp mà ngay thủy thủ VNCH bị chìm tàu,, cũng không thèm cứu vét, theo đúng luật hàng hải quốc tế.
Theo các nhân chứng đã tham dự cuộc hải chiến kể lại, thì lúc đó các chiến hạm của Hải quân/VNCH , đã chống trả với giặc rất dũng mãnh, nên chỉ trong mấy phút đầu, đã có nhiều tàu chiến của Trung Cộng đã bị bắn chìm. Về phía VNCH, Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HO.16, bị bắn trúng bánh lái và sườn tàu, được HQ.11 dìu về Ðà Nẳng. Trên chiến trường lửa máu, chỉ còn HQ.10 và Hộ tống hạm Nhật Tảo, vùng vẩy chiến đấu vời hằng chục chiến hạm của Trung Cộng, được Không quân từ các căn cứ trên dảo Hải Nam tới yểm trợ.
Cuối cùng Hộ tống hạm Nhật Tảo đã bị bắn cháy và chìm giữa biển Ðông. Hạm trưởng chiến hạm này là Trung Tá HQ.Ngụy Văn Thà,tốt nghiệp khóa 12 sĩ quan hải quan Nha Trang, sinh năm 1943 tại Trảng Bàng, Tây Ninh. Khi tàu lâm nạn, với tư cách là chỉ huy trưởng, Trung Tá Thà đã ra lệnh cho Hạm Phó là Thiếu Tá HQ. Nguyễn Thành Trí, sinh năm 1941 tại Sa Ðéc, Tốt nghiệp khóa 17 sĩ quan hải quân/Nha Trang, hướng dẫn số quân nhân còn sống sót, trong tổng số 80 người trên tàu, dùng bè cao su về đất liền. Riêng Ông ở lại chết với tàu.
Trên biển, Thiếu tá Trí vì bị thương nặng nên đã chết trên bè, trước khi các quân nhân còn lại, được thương thuyền Skopionella của Hòa Lan, trên đường từ Hồng Kông đi Tân Gia Ba, cứu sống vào đúng đêm giao thừa Tết âm lịch Nhâm Dần (1974). Sau đó 22 quân nhân này được một chiến hạm cũa Hải Ðội 1 Duyên Phòng, đón về đất liền. Còn 16 Biệt Hải của Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt, có lệnh giữ đảo Vĩnh Lạc, sau khi Hòang Sa thất thủ, đã dùng bè cao su vượt biển về đất liền. Lênh đênh nhiều ngày trên sóng nước, nắng mưa gió lạnh, cuối cùng cũng được một Tàu đánh cá cứu thoát đưa về điều trị tại Quân Y Viện Qui Nhơn, 2 người chết vì đói lạnh, số còn lại may mắn thoát được tử thần.
Cuộc hải chiến chấm dứt, các chiến hạm của VNCH đều rút lui, vì Hoàng Sa đã thất thủ. Bấy giờ giặc Tàu mới bắt đâu thu dọn chiến trường và xua quân chiếm đóng tất cả các đảo. Về phía VNCH còn kẹt lại trên đảo, gồm Trung đội DQP.Quảng Nam, các quân nhân Hải quân, 7 Sĩ quan công binh trong toán khảo sát địa chất, 4 nhân viên sở khí tượng và 1 người Mỹ làm việc ở Tòa lãnh sự Hoa Kỳ thuộc Quân đoàn 1. Tổng cộng là 42 người, đều bị giặc bắt làm tù binh, giải về thành phố Quảng Châu và giam trong một trại tù, cạnh dòng sông Sa Giang. Ðây cũng chính là nơi mà hơn mấy chục năm về trước, liệt sĩ Phạm Hồng Thái đã gieo mình tự vẫn, để không bị sa vào tay giặc Pháp, sau khi ném bom ám sát hụt Merlin, toàn quyền Ðông Dương đang có mặt tại Hồng Kông.
Lúc đó đúng 8 giờ sáng ngày mồng một tết nguyên đán, thời gian hạnh phúc nhất của các dân tộc Á Ðông vui xuân theo âm lịch, trong đó có VNCH. Riêng 42 tù binh VN liên tục bị bọn an ninh Trung Cộng , tra vấn, bắt buộc phải nhận tội là đã chiếm đóng bất hợp pháp lãnh thổ của Tàu. Nhưng rồi không biết vì sao, Ðặng Tiểu Bình ra lệnh phóng thích tất cả, đưa tới Hồng Kông để mọi người hồi hương.
Lịch sử lại tái diển, ngày 14-3-1988, Trung Cộng lại nổ súng vào Hải quân Việt Cộng, tại quần đảo Trường Sa. Trong cuộc hải chiến ngắn ngủi này, vì VC chỉ phản ứng có lệ, nên tài liệu cho biết phía Trung Cộng , không có ai bị tử thương cũng như tàu chìm. Ngược lại, bên VC có nhiều tàu chiến bị chìm, gồm : Chiến Hạm Thượng Hải của Tàu viện trợ , 1 Tuần Dương Hạm củ của VNCH để lại, 1 Hải Vận Hạm của Nga Sô viện trợ và trên 300 lính Hải quân bị thương vong.
Từ sau ngày 30-4-1975 chiếm được cả nước VN, đảng VC lúc nào cũng rêu rao khoắc lác về độc lập tự do, vẹn toàn lãnh thổ. Thế nhưng mọi sự đã lộ nguyên hình, khi thành tích bán nước cho Tàu, phản bội quê hương bị toàn dân trong và ngoài nước phanh phui nguyền rủa. Nhờ đó, mà những cái loa Việt Gian bợ đít VC từ bấy lâu nay tại hải ngoại, mới chịu khép miệng, vì không còn biết đâu mà mò.
Theo đó, ta biết trong năm 1999 và 2000, bọn chóp bu đảng gồm Ðổ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Ðức Mạnh, Trần Ðức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Mạnh Cầm, Nguyễn Minh Triết và nhất là Nguyễn Tấn Dũng cùng toàn lũ trong Chính trị Bộ, đã lén lút , ký kết 2 Hiệp Ước bất bình thường, vô lý, phản bội dân tộc, trong sự Bán Ðất Biên giới và Bán Vịnh Bắc Phần, cho giặc Tàu
Từ năm 1884, Pháp coi như chính thức đô hộ VN. Từ đó thực dân độc quyền ký kết , các hiệp ước song phương và những công ước quốc tế, về luật biển, hải đảo cũng như biên giới giữa các nước. Năm 1885, Pháp ký với Mãn Thanh hiệp ước Thiên Tân, hủy bỏ sự liên hệ giữa Nhà Nguyễn VN và Trung Hoa, hủy bỏ ấn phong vương, phân định lại đường ranh giới bằng cọc cắm và bản đồ. Năm 1887, Pháp và Trung Hoa lại ký Hiệp Ước Brévié, phân ranh vùng Vình Bắc Phần, từ Trà Cổ (Móng Cáy), dọc theo kinh tuyến Ðông 108. Theo đó, phía tây đảo Bạch Long Vĩ là lãnh hải của VN, phía đông là của Trung Hoa. Về sự tranh chấp hai quần đảo Hoàng SaTrường Sa, cũng được quốc tế giải quyết năm 1882, theo công ước luật biển. Tháng 11-1993, công ước trên được LHQ phê chuẩn và thi hành vào năm 1994, với 170 quốc gia công nhận, trong đó có Trung Cộng và VC. Tóm lại đảng VC đã dối trá quốc dân VN, lén lút họp kín với Giặc Tàu trong 20 phiên họp kín. Rồi cũng tự động bí mật ký kết, còn quốc hội VC thì cũng lén lút thông qua.
Tóm lại, tất cả những ký kết điều hoàn toàn sai trái về pháp lý quốc tế và đạo lý dân tộc, đi ngược lại truyền thống hòa bình, tự chủ, không lấy thịt đè người của bản tuyên ngôn nhân quyền. Tất cả đều là những âm mưu xâm lăng, hay nói đúng hơn chính Hồ Chí Minh và đảng VC đã rước voi Tàu về dầy mã Việt, ngay từ khi bắt đầu nhận viện trợ của Trung Cộng năm 1950 cho tới cuộc chiến Ðông Dương lần thứ 2 (1960-1975) chấm dứt. Trung Cộng lợi dụng quân viện và nhất là trong cuộc chiến biên giới năm 1979 giữa Việt-Trung, đã xua hàng triệu dân Tàu gốc thiểu số tại các tỉnh biên giới, lấn đất dành dân, sâu trong nội địa VN. Theo báo chí ngoại quốc, VC đã bán cho Trung Cộng tại biên giới Việt Hoa, hơn 15.600 km2 và 20.000 km2 lãnh hải trong vịnh Bắc Phần.. Như vậy tại Miền Bắc, ngày nay VN đã mất hẳn những địa danh hồn thiêng sông núi như Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, và Ðồng Ðăng với Phố Kỳ Lừa
Từ năm 1930 tới nay, Hồ Chí Minh và đảng VC, chỉ vì lợi lộc cá nhân và đảng hệ, mà cõng voi về đầy xéo đất nước, làm cho voi quen đường, chẳng những lấn đất dành biển, mà còn ngổ ngáo sử dụng một mình một chợ thượng nguồn các con sông thiêng của VN, từ sông Hồng, sông Ðà, Lô, Thái Bình ở Bắc Phần cho tới sông Cửu Long tại miền Nam, khiến cho nước ta, từ hăm chin năm nay, chịu không biết bao nhiêu thiên tai bảo lụt, thiệt hại mùa màng tật bệnh, vì những hiện họa của Tàu đổ xuống các dòng sông, theo nước xuống tận đồng bằng sông Cửu Long và ra biển. Rồi đây, VN sẽ lãnh tất cả những chất độc như Cyanide, arsenic, acid.. từ các quặng mỏ trong tỉnh Vân Nam, đổ xuống dòng sông Mekong ra biển. Chưa hết, Trung Cộng chẳng những đã xây các đập thủy điện khổng lồ tại Mãn Loan, Cảnh Hồg, Ðại Chiến Sơn.. và Hồ chứa nước Lạn Thương Giang, trên sông Mêkong. Mà còn xúi các nước Thái, Miến, Lào cũng góp phần làm hủy hoại tận tuyệt con sông thiêng, khiến cho một ngày đó, phù sa sẽ không còn bồi đắp Mũi Cà Mâu và hủy diệt toàn bộ thủy tộc trên biển đông, vì hệ sinh thái cạn kiệt.
Dân chúng VN bao đời sống nhờ biển cá, VC ngày nay đem biển bán cho giặc Tàu, khiến cho nguồn lợi thủy sản bị hao hụt trầm trọng, tài nguyên dưới đáy biển bao đời, nay thuộc về ngoại bang.
Tháng 1-2005, ngư dân tỉnh Thanh Hóa, như thường lệ hành nghề trong lãnh thổ của tổ tiễn tại Vịnh Bắc Việt nhưng đã bị lực lượng quân sự của Trung Cộng bắn giết một cách tàn nhẫn tận tuyệt, bất chấp lòng nhân đạo và luật lệ của quốc tế. Sự cố đau lòng tủi nhục trên, khiến cho cả nước kể cả hải ngoại, ai cũng rớt nước mắt vì thường đồng bào mình, cũng như thân phận nhược tiểu VN và kiếp đời nô lệ dưới thiên đường xã nghĩa. Thì ta VC đã đồng thuận với Trung Cộng, cố tình dàn ra một bẩy để ngư dân sụp và coi như chuyện đã có không cần phải giải thích hay thông báo gì gì, cho tất cả người trong nước biết, là từ nay cấm bất cứ ai, không được bén mảng, tới nơi chốn, mà hai đảng đã mua bán xong xuôi, nếu không bị Trung Cộng giết hay cướp bóc tài sản, thì ráng chịu. Rồi nay mai, Trung Cộng sẽ khai thac dầu hỏa trong vịnh Bắc Phần, nạn tràn dầu, ô nhiễm chất phế thải sẽ khiến cho đồng bào duyên hải gánh chịu. Ðó là chưa nói tới, ngư dân sẽ bị Tàu cấm hành nghề , vì biển củ đả bị đảng bán cho giặc, vịnh Bắc Việt trở thành Vịnh Hải Nam của người Tàu.
Năm 1473, khi Thái bảo kiến dương bá Lê Duy Cảnh, được giao nhiệm vụ trấn giữ Ải Nam Quan, Vua Lê Thánh Tông đã ân cần nhắn gửi người ra đi :’ Một thước núi, một tấc sông của ta, không được bỏ. Nếu ngươi làm mất, tội đó phải tru di’. Lý Thường Kiệt khi đại chiến với quân Tống, dã viết ‘ Nam Quốc Sơn Hà, Nam Ðế Cư’ xác quyết đất đai của người Việt muôn đời là của Nước Việt, không có ai được quyền xâm lấn hay bán nhượng. Trái lại VC thì lúc nào cũng to miệng nhục mạ nhà Nguyễn, vua Gia Long là cõng rắn cắn gà nhà, quy tội cho người Việt không cọng sản là Việt gian, Mỹ Ngụy.. Nhưng cuối cùng, khi Pháp rời Ðông Dương năm 1955, đã trả lại sông núi cho người Việt, không thiếu một tất đất, kể cả những cơ sở, đồn điền cũng giao hoàn. Suốt thời gian nội chiến 1955-1975, VNCH không hề bán nhượng cho Hoa Kỳ một cọng cỏ vì tới sáng ngày 30-4-1975, Mỹ đã rút hết về nước. Trái lại VC trong suốt bao năm, làm đủ chuyện phản tặc, từ công nhận Hoàng Sa-Trường Sa là của Tàu, rồi tiếp tục bán nhượng đất đai, sông núi của Tổ Quốc, đó là chưa nói tới, cái sự đem đất thế chấp làm vốn, để đầu tư với Tư bản kiếm tiền bỏ túi.
Trước năm 1975, lúc nào cũng nói VNCH tham nhũng, độc tài, Diệm-Nhu, Thiệu ốKỳ chạy theo Mỹ, nay rõ ràng hơn chính đảng VC và Hồ Chí Minh, mới đích thực sự là đầy tớ, hết Nga tới Tàu, nay sắp bỏ chân qua Mỹ-Nhật. Còn Cán bộ đảng thì tham nhũng, hốt trọn tài sản của dân nước, chuyển hết ra nước ngoài, rửa tiền , đầu tư, làm giàu và hưởng thụ, ai chết mặc bây. Ðó chính là thành tích lịch sử của Ðảng VC trong ba mươi năm quốc hận.
Mạnh được yếu thua là phương châm xử thế lâu đời của Trung Hoa. Bởi thế qua suốt mấy ngàn năm lập quốc, vì thái độ trên đã làm cho nước Tàu loạn lạc triền miên hầu như thời nào cũng có. Tóm lại người Hán dù là ai chăng nửa, chắc sẽ chẳng bao giờ quên đuợc nổi hận nhục trong thời gian nước Tàu bị liệt cường xâu xé từng mảnh. Người Anh đã chiếm Hồng Kông làm thuộc địa, còn Thượng Hải là tô giới. Tại đâythực dân đã lập bảng niêm yết nghiêm cấm, không cho người Hoa và Chó vào vườn hoa hay những nơi công cộng, dành cho người ngoại quốc. Trước cảnh đau hận của dân tộc Hán, một học giả Nhật đã cảm khái viết :
‘ Á lục tiên hiền, ưng nhất tiếu Anh nhân diệt hoản, sở cầm tù Tùng kim hoán cải, công viên bảng bất cám Anh nhân, cập cẩu lai ‘.
Liên Bang Sô Viết nay đã tan rã, chỉ còn lại đế quốc Trung Hoa là một tập hợp của nhiều vùng đất của các dân tộc Mãn, Mông, Tạng, Hồi và Bách Việt , bị người Hán xâm lăng và cưởng chiếm . Một đất nước mênh mông với hàng ngàn dân tộc dị chủng, luôn mang thù hận và nghi kỵ, Trung Hoa không sớm thì muộn cũng sẽ bị tan rã như các đế quốc La Mã, Ai Cập, Thổ Nhỉ Kỳ, Mông Cổ, Hung Nô và gần nhất là Ấn Ðộ, Nam Tư và Liên bang Sô Viết.
Dân tộc Việt trong dòng sông lịch sử, cũng đã chấp nhận luật chơi ‘ mạnh được yếu thua’, cho nên nay vì bất hạnh bị đảng VC hèn mạt cầm quyền, đã phải liên tục mất mát đất đai biển đảo vào tay giặc Tàu. Nhưng lịch sử luôn là sự trùng hợp, chắc chắc con cháu người Việt trong tương lai gần, se quật khởi chiếm lại tất cả lãnh thổ. kể cả hai quân đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bị VC dâng bán cho giặc khi cầm quyền. Thời nhà Trần, quân Ðại Việt dưới tài lãnh đạo của các vua Trần và Hưng Ðạo Ðại Vương, một lòng tử chiến nên cuối cùng đã chiến thắng quân Mông-Nguyên ba lần, khi chúng xâm lăng Ðại Việt. Nhờ vậy :ngày nay ta mới có :
‘ Nam quốc sơn hà , Nam đế cư tiệt nhiên định phận tại thiên thư như hà nghịch lỗ lai xâm phạm nhữ đẳng hành khan thử bại hư ‘
Thương biết bao những anh hùng vị quốc, trong đó có những chiến sĩ Hải quân năm nào, đã anh dũng chống giặc Tàu xâm lăng, như tổ tiên ta đã bao đời banh thây đổ máu để có ‘ Nam quốc sơn hà, nam đế cư ‘ Ðảng CSVN bây giờ đã trốn hết trách nhiệm bảo vệ đất nước và sự tồn vong của dân tộc, chỉ biết cuí đầu tuân phục theo mệnh lệnh của Tàu Cộng ,độc tài độc ác, tham nhũng thối nát và mãi quốc cầu vinh một cách công khai thách đó cả nước qua hành động điên rồ khi rước kẻ thù không đội trời chung là Tàu Cộng vào Cao Nguyên Nam Trung Phần, qua cái gọi là ‘ khai quặng Bau-xít ‘
Nhưng giờ đây thế giới đã thấy rỏ, đồng bào trong và ngoài nước cũng thấy rõ. Cho nên mọi người đều nổi giận trước hành động bán nước công khai của đảng VC. Bởi vậy sớm muộn gì cả nước cũng sẽ đứng dậy để lật đổ ngụy quyền Hà Nội, dành lại quyền làm chủ đất nước, quyền chống lại sự xâm lăng của giặc Tàu. Lịch sử đã từng minh chứng ‘ không có một kẻ thù hay đế quốc nào có thể tồn tại ở VN khi cả nước đoàn kết quyết tâm chống giặc thù ‘.
Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di Tháng 4-2009 MƯỜNG GIANG
Sống sao, thác vậy
Vaudine England
BBC News, Hong Kong
Bà Nina Wang, tỷ phú Hong Kong, người đàn bà giàu nhất Á châu
Tài sản của bà Nina Wang Kung Yu-sum, nữ tỷ phú người Hong Kong giàu nhất Á châu, từ gần 10 năm nay, đã là tâm điểm của vụ tranh chấp pháp lý gay gắt giữa bản thân bà và người cha chồng.
Và sau khi bà qua đời năm 2007, vụ tranh chấp này lại bùng lên một lần nữa.
Người được cho là tình nhân bí mật của bà, 'thầy' phong thủy Tony Chan, và tổ chức thiện nguyện Chinachem do gia đình của bà quản lý, nay tranh nhau tài sản của bà để lại.
Tài sản này được ước lượng là 4,2 tỷ đôla Mỹ mặc dù cho tới nay chưa ai biết rõ tài sản này và trị giá của tổ chức Chinachem là bao nhiêu.
Tình yêu
Người đàn bà được mệnh danh là "Little Sweetie" (Tí Hon Cưng) nổi tiếng với mái tóc buộc theo kiểu đuôi ngựa và mặc váy cực ngắn, có những thói quen rất keo kiệt và một cuộc đời được đánh dấu bởi vụ bắt cóc rồi sau đó mất tích của chồng, ông Teddy Wang Teh-huei hồi năm 1990 .
Hai người gặp nhau hồi nhỏ khi còn học tại Thượng Hải, là nơi mà thân phụ của Teddy, ông Wang Din-shin, đã xây dựng một cơ xưởng chế tạo hóa chất và nhập cảng dược phẩm.
Ông đã thành lập một chi nhánh tại Hong Kong hồi năm 1947 và gia đình sau đó đã di chuyển sang thuộc địa của Anh trong thập niên 1950.
Teddy lần đầu tiên bị bắt cóc hồi năm 1983, và được phóng thích sau khi gia đình nạp tiền chuộc mạng là 11 triệu đôla Mỹ. Tuy nhiên, nhiều câu hỏi vẫn chưa có câu trả lời sau khi ông bị bắt cóc lần thứ nhì vào năm 1990.
Ông Teddy và bà Nina Wang Kung Yu-sum lúc mới cưới nhau
Nina đã trả trước phân nửa số tiền chuộc mạng 7,7 triệu đôla Mỹ, trước cả khi có được bằng chứng là chồng bà còn sống, và lạ lùng thay, sau đó, nhà chức trách đã thu lại được số tiền này và hầu hết các kẻ bắt cóc đã sa lưới, nhưng không tìm thấy được thi thể của ông Teddy Wang.
Nina và Teddy chia sẻ "một mối tình", và tin tức sau đó nhất mực cho rằng họ sống chung tại một căn họ sang trọng tại khu Peak và đang cùng chung làm việc để xây dựng tổ chức thiện nguyện Chinachem.
Khi ông Teddy không trở về nhà, thì bà Nina không chấp nhận rằng chống mình đã chết và được trích lời nói rằng bà muốn theo ông.
Điểm gây chấn động hơn hết là sau đó, thân phụ của Teddy nói rằng tài sản của ông là thuộc về ông, và cáo buộc rằng con của ông là Teddy rất giận khi được biết là Nina 'có bồ nhí'.
Chín năm sau, người cha đã thúc giục phải khai tử người con chính thức, và điều này đã khiến cho bà Nina trình cho nhà chức trách một bức thư viết tay chứng tỏ rằng tài sản này là của bà.
Vào năm 2002, một tòa án phán rằng giấy này là giả mạo, nhưng đến năm 2005, một tòa án khác đã bác phán quyết của tòa án trước, và do đó, Nina Wang được thừa hưởng bất động sản này.
Cái chết
Chỉ hai năm sau khi giành được tài sản này qua một vụ thưa kiện mà chi phí lên đến hơn 560 triệu đôla Hong Kong, Nina qua đời.
Theo tình tiết éo le của vụ này Nina dường như không quan tâm tới việc tiêu tiền: bà chỉ mua sắm ở các cửa hàng rẻ tiền, chỉ ăn các thức ăn nhanh, và tránh xa các show mà người giàu có thường lui tới và nổi tiếng là người bủn xỉn trong lúc có trong tay một cơ sở bất động sản kếch xù.
Bà đã làm việc siêng năng để biến tổ hợp Chinachem thành một 'đế chế' trị giá 3,5 tỷ đôla Mỹ sở hữu hàng trăm tòa nhà cao tầng làm văn phòng và nhiều công ty trên khắp thế giới.
Nếu người ta tin được một người rất thích phong thủy và là một người bán buôn bất động sản, ông Tony Chan, thì bà Nina âm thầm phải lòng ông ta.
Nếu như ta tin được anh và hai em gái của Nina mà nay đang quản lý tổ hợp Chinachem cả tổ chức thiện nguyện có cùng tên gọi, thì câu chuyện mà Tony Chan kể là vô lý, và cho thấy Tony là một người tham lam lạm dụng sự cô đơn của một phụ nữ đang bị bệnh ung thư.
Do dó, các luật sư và thẩm phán nay sẽ đi tới gia đoạn kế tiếp của một câu chuyện dài dòng.
Một lần nữa, thực giả của một chữ ký sẽ được đặt lại thành vấn đề và một lần nữa, đời sống tình dục của Nina, nếu có, sẽ được đem ra trước tòa.
Luật sư Midgley biện hộ cho thân chủ Tony Chan
"Tài sản này có nghiệp nặng lắm", Jonathan Midgley, luật sư của Tony Chan nói.
Ông kể lại một câu chuyện rất éo le của một tài sản "có đó và mất đó", các vụ thưa kiện và rồi "điểm trớ trêu hơn hết" là Nina đã đánh bại được tất cả, để rồi sau cùng được thông báo là bà bị ung thư.
Phong thủy
"Tony Chan là ai ? Ông ấy là bạn lâu năm của bà Nina", luật sư Midgley rêu rao như vậy. "Họ là bạn rất thân với nhau, và theo ước nguyện sau cùng của Nina ghi trong chúc thư năm 2006, Tony là người thưa hưởng tài sản này".
"Do đó, cuộc giằng co giữa người tình và gia đình là một câu chuyện buồn", luật sư Midgley vừa kể vừa vuốt mái tóc bồng bềnh, trong lúc luật sư bên nguyên, tức là tổ chức Chinachem, không muốn được trích thuật lời nói trước vụ xử.
Ông Midgley nói rằng thân chủ của ông là ông Tony Chan Chun-chuen, 50 tuổi, sinh ra trong một gia đình thích phong thủy và triết lý Khổng Mạnh, nhưng chưa bao giờ tự xưng là "thầy phong thủy".
Ông Chan là một người sống ẩn dật, ít người biết đến, hiện cư ngụ trong một biệt thự có chó giữ nhà, và vẫn trung thành với người vợ.
Tin báo chí nói rằng ông có liên hệ bán buôn với một số nhân vật chính trị cao cấp tại Macau và Trung Quốc.
Tài sản
Xe tang của bà Nina Wang
Quỹ Từ Thiện Chinachem, có danh xưng pháp lý đứng đầu duy nhất được nêu tên trong tờ chúc thư của bà Nina Wang viết hồi năm 2002, là bộ ba gồm em của bà Nina là tiến sĩ Kung Yan-sum và hai cô em gái là Kung Yan-sum và Kung Chung-sum.
Báo chí trích thuật lời của một người bạn của gia đình và cũng là trùm các sòng đánh bạc, Stanley Ho, ghi nhận rằng đây là những gì bà Nina Wang ước nguyện muốn làm khi bà được 69 tuổi, trong lúc biết rằng mình còn sống được vài tháng nữa.
Trong một đoạn băng thu thanh ghi lại tiếng thều thào khi sắp qua đời, Nina cũng ước nguyện được hỏa thiêu vì "từ khi không tìm thấy thi hài của Teddy, chúng tôi không thể chôn chung một ngôi mộ với nhau, thì tôi không muốn nghỉ giấc ngàn thu một mình".
Nhưng gia đình bà theo đạo Thiên Chúa, đã chọn chôn bà
Khởi tố vụ cháy ở ga Giáp Bát, Hà Nội, thủ phạm Tàu nạn nhân Việt
14:40' 11/05/2009 (GMT+7)
Ngày 9/5, Công an quận Hoàng Mai, Hà Nội đã khởi tố vụ án hình sự vi phạm các quy định về an toàn phòng cháy chữa cháy, để điều tra làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm của các cá nhân, đơn vị có liên quan trong vụ cháy xảy ra tại ga Giáp Bát, Hà Nội chiều 6/5.
Cũng trong quá trình điều tra, cơ quan công an đã thu một số mẫu để gửi giám định nhằm xác định chất gây cháy và bước đầu xác định chất gây cháy là một chất cực mạnh và tạo nhiệt lượng cao khiến các nạn nhân không kịp trở tay, bị ngọn lửa táp mạnh, gây hiện tượng chết lâm sàng trước khi bị cháy.
Hiện trường vụ cháy Ga Giáp Bát (HN) ngày 6/5/2009. Ảnh: VietNamNet
Đặc biệt, trong quá trình khám nghiệm hiện trường sau vụ cháy, trên toa tàu 232081 chứa hàng bị cháy, cơ quan công an phát hiện rất nhiều khẩu súng, dạng súng hơi bằng sắt, có hình dáng như súng AK.
Ngoài ra, cơ quan công an cũng phát hiện nhiều can nhựa màu trắng loại can 20 lít chứa dung dịch, bên ngoài không có nhãn mác. Theo một số nhân viên bốc vác ở kho hàng cho biết, loại dung dịch này nếu rơi vào da có thể gây bỏng nặng.
Vụ cháy kho hàng tại ga Giáp Bát tập trung vào các dãy nhà E4, E5, E6, đây là kho hàng tổng hợp chứa hàng điện lạnh và các loại tạp hóa, mỹ phẩm, vỏ bình gas du lịch của tư thương thuê chứa hàng. Vụ cháy đã làm 5 người chết và 5 người bị thương.
Kh.Nguyễn – A.Minh (SGGP
Xóm Việt, vùng biên giới Thái Lan–Campuchia
Thiện Giao, phóng viên RFA
2009-05-11
Trong chuyến đi thăm khu chợ biên giới Roeng Kleau, nơi của khẩu Poi Pet vùng biên giới Thái – Miên, cách Bangkok chừng 4 giờ đồng hồ lái xe, Thiện Giao đã tìm đến và thăm hỏi cuộc sống của một cộng đồng nhỏ cư dân Việt Nam tại đây.
< meta content=Word.Document name=ProgId>< meta content="Microsoft Word 12" name=Generator>< meta content="Microsoft Word 12" name=Originator>
Ban Việt Ngữ RFA Xin giới thiệu sau đây bài ký sự được phóng viên Thiện Giao, hiện đang công tác tại Đông Nam Á, thực hiện nơi cửa khẩu Poi Pet, về cuộc sống và tâm tình của một cộng đồng Việt Nam nơi đất Thái.
Người Việt ở Poi Pet
Cửa khẩu Poi Pet vùng biên giới Thái – Miên mở cửa đúng 7 giờ sáng.
Cả khu vực biên giới rùng rùng chuyển mình, với lũ lượt từng đoàn người lao động đi từ biên giới Miên sang Thái Lan. Ở phía bên này, người Thái đóng góp vào sự tấp nập của Poi Pet bằng các chuyến hàng đẩy trên những chiếc xe kéo tự chế sang bên kia biên giới.
Trong đoàn người đi vào đất Thái, cùng cư dân địa phương bắt đầu một ngày làm việc mới, có cả những người Việt Nam có giấy phép sang lao động ngắn ngày, thậm chí sáng đi, chiều về lại Miên.
Có cả những người Việt Nam sống tại Bangkok bằng visa du lịch. Họ sang thủ đô Thái Lan bằng loại visa 30 ngày, rồi ở lại hẳn. Mỗi tháng, họ đến Poi Pet, đi vào đất Miên, đóng dấu mộc trên passport để quay lại Thái Lan, bắt đầu một chu kỳ tạm trú 30 ngày mới.
Còn có cả một cộng đồng Việt Nam khác, sống ngay tại khu vực biên giới từ nhiều năm nay.
Cũng có thể gọi là một “xóm” Việt Nam, vì họ không đủ đông để có thể gọi là một cộng đồng. Họ là hàng xóm của nhau; buổi sáng thì gặp nhau tại chợ Roeng Kleau, buổi tối thì gặp nhau ở khu nhà thuê gần chợ.
Đến Roeng Kleau, cứ thấy tiệm bán túi xách, ví, bóp, vào hỏi thì thế nào chủ nhân cũng là một người Việt Nam.
Họ bán các loại túi xách “nhái” các nhãn hiệu nổi tiếng; đa phần họ đến từ các tỉnh miền Tây Nam Bộ; lý do ra đi giống nhau, vì sinh kế; và tất cả đều nói: “nhớ nhà!”
Một phụ nữ tên Huyền, đến chợ biên giới này sinh sống và mở tiệm bán túi xách đã được 10 năm. Chị nói, mỗi sáng mùa đông khách, mở cửa lúc 6, 7 giờ. Nay sức mua chậm lại, nên 9, 10 giờ mới bắt đầu đi làm. Và chị thừa nhận “ở đây sống dễ hơn Việt Nam.”
“Sống ở đây rất thoải mái, quen rồi. Sáng sáng lại ra tiệm, không cực nhưở nhà quê mình. Gần đây thì tiệm hơi ế, mở cửa trễ lắm. Ngày xưa thì 6, 7 giờ sáng đã mở. Bây giờ thì 9, 10 giờ, thức giờ nào mở giờ đó.”
Chị Huyền, quê ở Bình Minh, Vĩnh Long, cùng chồng, quê Hồng Ngự, Đồng Tháp, thuê mặt bằng mở cửa tiệm tại chợ Roeng Kleau hết 4 ngàn baht một tháng. Chị nói, qua đất Thái làm ăn, không có quốc tịch Thái, “người Việt Nam vẫn là người Việt Nam,” nhưng người ta cho phép mở tiệm, buôn bán.
Xóm Việt nơi biên giới
Một thanh niên Việt Nam đã sang Thái Lan, sống tại Bangkok từ 10 năm nay, đã đến chợ biên giới này gần 50 lần, để “lấy mộc” tại cửa khẩu, gia hạn thời gian tạm trú trên đất Thái, nói rằng “chủ nhân các mặt bằng của mấy cửa tiệm tại đây cho thuê đất, họ bao luôn cả tiền thuế đóng cho chính phủ.”
Và thực tế là người Việt Nam ở đây không gặp khó khăn gì đối với chính quyền địa phương và người bản xứ.
Mặt dầu đã sống lâu năm ở Thái Lan, có “đồng ra đồng vô” mỗi ngày, cuộc sống dễ chịu hơn nhiều so với thời gian làm ruộng tại Việt Nam, người dân ở đây đa phần mang tâm trạng chung, là “nhớ nhà, nhớ Việt Nam.”
Chẳng hạn, anh Lê Văn Nu, cùng mẹ và 2 em đã sống nhiều năm chợ biên giới Roeng Klaue, nói rằng “ở Việt Nam thì mình là người Việt Nam. Còn ở đây, mình là người nước ngoài.”
“Thỉnh thoảng cũng về Việt Nam. Em bây giờ cũng bắt đầu thấy thích sống ở Việt Nam hơn. Sống ở đất nước mình, mình thấy ‘thanh thoảng.’ Ở Việt Nam thì mình là người Việt Nam. Còn ở đây thì mình là người nước ngoài. Bây giờ thì cứở đây đã, khi nào làm không được nữa thì về quê.”
Mẹ anh Nu là bà Phạm Thị Thu, cũng tâm sự như vậy. Bà cho biết, chồng bà vẫn còn ở Việt Nam, nhất định không sang Thái Lan, và rằng “quê hương xứ sở thì làm sao mà không nhớ.”
Bà kể về giai đoạn đầu của cuộc sống tại Thái Lan:
“Mới qua Thái được 3 năm. Mới đầu thì đẩy xe bán bún. Sau thấy thức đêm thức hôm cực quá nên nghỉ, rồi bán phụ với Nu.”
Bà Thu cho biết, quê bà ở Hồng Ngự, Đồng Tháp. Khi còn ở Việt Nam, gia đình “làm ruộng, không dư dả gì.” Nay, cuộc sống đã khá hơn nhiều nhờ vào cái cửa hàng bán túi xách.
Mỗi năm bà Thu mới về Việt Nam một lần, thăm chồng.
Có lẽ là người miền Trung duy nhất tại xóm Việt Nam ở chợ biên giới Roeng Kleau, chị Phạm Thị Như, đến từ Phan Rang, nhận định là người Việt Nam mình “không mấy đoàn kết,” còn người dân Thái thì đối xử bình thường với người nhập cư. Cảnh sát cũng không làm khó khăn gì.
Chị Như trước đây làm cho một công ty xuất nhập khẩu tại Phan Rang. Nay qua đất Thái bán túi xách cho cửa tiệm của người anh ruột, chị nói hài lòng với cuộc sống hiện tại.
“Cuộc sống ở đây khác Việt Nam nhiều lắm. Ở quê thì chật vật, khó khăn. Ở đây làm ăn kiếm tiền rất dễ, thoải mái hơn ở quê nhiều. Mỗi ngày, thì bảy giờ sáng xuống chợ, 5, 6 giờ chiều thì về nhà.”
Buổi trưa nơi cửa khẩu Poi Pet vùng biên giới Thái – Miên nắng như đổ lửa. Trong cuộc sống quần quật của một lực lượng lao động đa phần là người Campuchia sang, có cả những người tàn tật, có cả những em bé đang ở độ tuổi đến trường.
Các em nhỏ oằn lưng đẩy những chiếc xe tự chế chở hàng từ Thái sang đất Campuchia. Nước da đen nhẻm, tóc cháy vàng, và khuôn mặt đã sớm mang những nét khắc nghiệt của cuộc sống.
“Xóm” Việt Nam thì khác, không lam lũ, cũng không phải làm việc chân tay. Họ ra đi để thoát khỏi cái nghèo tại quê nhà. Và trong một nghĩa nào đó, có lẽ họ thành công vì có cuộc sống kinh tế dễ chịu hơn.
Có điều, họ nhớ nhà, nhớ ruộng vườn, nhớ những người thân còn ở lại Việt Nam.
Có cả những người gởi con cho bà nội nuôi nấng, sang đây làm ăn, đến Tết mới về quê thăm con một lần.
Nữ ký giả người Mỹ gốc Iran được trả tự do
11/05/2009
Nữ ký giả người Mỹ gốc Iran Roxana Saberi
Những người ủng hộ nữ ký giả người Mỹ gốc Iran Roxana Saberi cho hay bà đã được trả tự do khỏi nhà tù Evin ở Tehran.
Luật sư và cha của bà Saberi phát biểu với các phóng viên rằng bà đã được trả tự do ngày hôm nay sau khi toà phúc thẩm giảm án tù của bà về tội làm gián điệp từ 8 năm tù giam xuống còn 2 năm tù treo.
Truyền thông nhà nước Iran cũng xác nhận rằng ký giả Roxana Saberi đã được giảm án trong phiên xử phúc thẩm hôm Chủ nhật.
Cha cùa bà, ông Reza Saberi, đã đợi bên ngoài nhà tù nơi con gái ông bị giam giữ từ cuối tháng Một. Ông Reza nói rằng ông hy vọng sẽ quay trở lại Hoa Kỳ cùng con gái trong vài ngày tới.
Nữ ký giả tự do 32 tuổi này đã bị buộc tội hồi tháng trước với tội danh làm gián điệp.
Gia đình bà Roxana và chính phủ Hoa Kỳ nói rằng cáo trạng này là vô căn cứ và đã yêu cầu trả tự do cho bà. Bà đã nhận được sự ủng hộ các tổ chức nhân quyền và truyền thông trên thế giới trong vụ án này.
Truyền thông: Binh sĩ Mỹ bắn chết ít nhất 4 đồng đội ở Iraq
11/05/2009
Ảnh minh họa: Binh sĩ Hoa Kỳ tại căn cứ Liberty ở Iraq
Các cơ quan truyền thông Hoa Kỳ trích thuật một nguồn tin quân đội Mỹ nói rằng một binh sĩ Hoa Kỳ đã bắn chết ít nhất 4 đồng đội của mình tại một căn cứ của Hoa Kỳ ở Baghdad.
Một thông cáo ngắn của quân đội trước đó nói rằng 5 binh sĩ Hoa Kỳ bị thiệt mạng hôm nay tại trại Liberty của Mỹ ở thủ đô Iraq.
Quân đội không cho biết thêm chi tiết mà chỉ nói rằng một cuộc điều tra đang được tiến hành.
Chưa rõ ngay liệu người được cho là đã nổ súng có nằm trong số người thiệt mạng hay không.
Cũng trong ngày hôm nay, cảnh sát Iraq nói một sĩ quan cao cấp đã bị ám sát trong một vụ nổ súng mà thủ phạm vừa chạy xe vừa bắn.
Các giới chức nói rằng các phần tử võ trang không rõ lai lịch đã bắn ông Abdul Hussein Mohsen al-Kadhemi khi ông lái xe đi qua trung tâm thủ đô.
Đây là vụ tấn công thứ nhì nhắm vào một viên chức cảnh sát cao cấp trong những ngày gần đây.
Hôm thứ bảy vừa rồi, một tướng lãnh cảnh sát cũng bị bắn chết gần thành phố Basra ở miền Nam Iraq.
Pakistan tiếp tục tấn công các mục tiêu Taliban ở tây bắc
11/05/2009
Cư dân bỏ chạy khỏi Mingora, thị trấn chính trong vùng Thung lũng Swat đầy bất ổn hôm 10/5/2009
Quân đội Pakistan đẩy mạnh các cuộc tấn công trên bộ và trên không vào các mục tiêu Taliban trong một cuộc tấn công khiến gần 250,000 người phải chạy lánh nạn trong tuần lễ vừa qua.
Bộ trưởng Bộ Nội Vụ Pakistan Rehman Malik đã loan báo ngày hôm nay rằng ít nhất đã có 700 phần tử tranh đấu thiệt mạng trong những cuộc hành quân chung quanh Thung Lũng Swat ở miền tây Bắc trong những ngày gần đây.
Số tử vong này không thể kiểm chứng một cách độc lập.
Quân đội đã tung ra cuộc tấn công này hồi tuần trước sau khi một hòa ước với các phần tử tranh đấu bị tan vỡ.
Hôm nay, cơ quan tị nạn Liên Hiệp Quốc nói hơn 360,000 người đã đăng ký với giới hữu trách sau khi chạy thoát ra khỏi vùng giao tranh.
Số người vừa kể cộng thêm vào với khoảng 500,000 người đã chạy lánh các cuộc bạo động tại các khu vực khác ở miền tây bắc trong năm ngoái.
Thiếu nữ 15 tuổi này đi lánh nạn từ vùng Swat đã nói với thông tín viên đài VOA rằng cô đã chạy được ra khỏi vùng Swat không mang theo được thứ gì kể cả quần áo và thức ăn.
Khi quân đội thúc đẩy cuộc tiến quân ngày hôm nay, một kẻ đánh bom tự sát đã làm 10 người thiệt mạng tại một chốt kiểm soát an ninh ở Tỉnh Biên Giới Tây Bắc.
Luật hải quan mới của Mỹ và ảnh hưởng đối với Việt Nam
Việt Hà, phóng viên RFA
2009-05-08
Bộ Công Thương Việt Nam phối hợp với phía Hoa Kỳ tổ chức hội thảo phổ biến những quy định mới liên quan đến xuất khẩu vào Hoa Kỳ. Những thay đổi này là gì ? Có ảnh hưởng đến những hàng xuất khẩu của Việt Nam ra sao?
AFP PHOTO/Hoang Dinh Nam
Nhiều mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng từ các qui định trong luật hải quan mới của Hoa Kỳ.
< meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 12">< meta name=Originator content="Microsoft Word 12">
Thay đổi của Mỹ
Buổi hội thảo cho thấy những năm 2007 và 2008, Hoa Kỳ đã thông qua một loạt các đạo luật và quy định liên quan đến nhập khẩu một số mặt hàng, trong đó có những mặt hàng mà Việt Nam chiếm thị phần lớn.
Theo bà Cathy Sauceda, Giám đốc phụ trách An toàn nhập khẩu và các yêu cầu liên ngành của Hải quan Hoa Kỳ, những quy định mới trong đạo luật Nông trại, đạo luật Lacey sửa đổi, và đạo luật Cải tiến an toàn sản phẩm tiêu dùng, sẽ có ảnh hưởng trực tiếp đến các mặt hàng nông sản, hải sản, đồ gỗ và hàng tiêu dùng của Việt Nam.
Trả lời phỏng vấn đài chúng tôi, bà Cathy Sauceda giải thích cụ thể những thay đổi chính này như sau:
Bà CathySauceda: Phần lớn các thay đổi gần đây liên quan đến đạo luật Lacey là về giai đoạn 2 của việc thực hiện đạo luật này. Từ những gì tôi nắm được khi nói chuyện với các nhà xuất khẩu Việt Nam thì phần nhiều các sản phẩm của Việt Nam chịu ảnh hưởng của đạo luật này là đồ nội thất, mà các thay đổi này liên quan đến các quy định trong khai báo hải quan sẽ không có hiệu lực ít nhất trong vòng một năm nữa.
Phần nhiều các sản phẩm của Việt Nam chịu ảnh hưởng của đạo luật này là đồ nội thất.
Bà Cathy Sauceda
Điều này sẽ cho các nhà xuất khẩu và sản xuất nhiều cơ hội chuẩn bị để biết được loài và giống của những mặt hàng mà họ sản xuất chế biến, và xuất khẩu. Để xuất khẩu sang Hoa Kỳ, theo đạo luật này, thì các nhà xuất khẩu, sản xuất và nhập khẩu phải hoàn tất mẫu PPQ 505, bao gồm giống, loài, số lượng và giá trị của những mặt hàng gỗ có trong chuyến hàng.
Điều này cũng áp dụng cho trường hợp đồ gỗ nội thất của Việt Nam. Nó cũng áp dụng với những mặt hàng khác như khung ảnh gỗ và các sản phẩm gỗ hoàn thiện khác. Những thông tin khai báo này phải được cung cấp đầy đủ trước khi lô hàng được phép vào các thành phố của Hoa Kỳ.
Liên quan đến đạo luật về cải tiến an toàn sản phẩm tiêu dùng thì có rất nhiều điểm bổ xung, và Uỷ Ban an toàn người tiêu dùng được trao thêm quyền hạn. Đạo luật mới chủ yếu liên quan đến các sản phẩm dành cho trẻ em như đồ ngủ, đồ chơi, nôi, vân vân và một số mặt hàng nhất định khác.
Đạo luật này yêu cầu có những chứng nhật phù hợp đối với tất cả các mặt hàng thuộc phạm vi do Uỷ ban này quản lý, và việc kiểm tra của bên thứ ba đối với một số mặt hàng dùng bền cho trẻ em.
Việt Hà:Xin bà cho biết là bao giờ thì đạo luật này có hiệu lực?
Bà Cathy Sauceda: Một vài điều đã có hiệu lực, như quy định về thành phần chì trong sản phẩm, chì trong đồ chơi trẻ em. Chi tiết về lịch trình thực hiện của đạo luật an toàn sản phẩm tiêu dùng đã được liệt kê trên trang web của Uỷ Ban. Tôi khuyên những doanh nghiệp có sản phẩm thuộc phạm vi điều chỉnh của đạo luật này lên website đó để tham khảo.
Việt Hà: Tại sao phía Hoa Kỳ lại có những thay đổi này trong các đạo luật vừa nêu?
Bà Cathy Sauceda: Đối với đạo luật cải tiến an toàn sản phẩm tiêu dùng, thì do đã có nhiều vấn đề xảy ra gần đây với việc hàng loạt các sản phẩm bị thu hồi trong những năm gần đây. Điều này đã dẫn đến việc tăng thêm quyền hạn cho Uỷ Ban an toàn người tiêu dùng, và đó là lý do mà chúng tôi có Đạo luật này.
Tôi không thông thuộc lắm với đạo luật Lacey nhưng tôi có thể nói là các nhóm môi trường đã cố gắng trong nhiều năm qua để ngăn cản việc phá rừng bất hợp pháp trên thế giới, vì thế tôi nghĩ đây là cơ hộ để đạo luật này được thông qua và Đạo luật Nông Trại đã trở thành phương tiện cho nó.
Cả 3 cái đều toát lên cái ý là đều rơi vào tình trạng dựng nên trade barrier, nó đi ngược lại xu thế toàn cầu, đó là unfair lớn nhất.
Ô. Ngô Văn Thoan, Tham tán Thương Mại VNtại Hoa kỳ
Ảnh hưởng đối với VN?
Khi được hỏi về những thay đổi trong Đạo luật Nông trại đối với xuất khẩu cá tra và basa của Việt Nam sang thị trường Mỹ. Bà Cathy nói: “Đạo luật lacey có thẻ có phần liên quan đến catfish nhưng tôi không chắc chắn lắm và tôi cũng không phải là chuyên gia về catfish nên tôi không thấy dễ dàng khi trả lời vấn đề này.”
Theo ông Nguyễn Hữu Dũng, Phó Chủ Tịch Hiệp hội xuất nhập khẩu thuỷ sản Việt Nam cho biết thì Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ đang nghiên cứu để chuyển mặt hàng cá tra của Việt Nam sang danh mục do Bộ này phụ trách thay vì do Cơ quan quản lý dược và Thực phẩm như trước kia.
Theo Đạo luật Nông Trại sửa đổi thì tên catfish sẽ bao gồm cả cá ba tra của Việt Nam. Một khi được áp dụng, cá tra của Việt Nam sẽ bị quản lý chặt chẽ giống như mặt hàng thịt vào thị trường Hoa Kỳ. Hiện tại chỉ có 34 quốc gia phát triển đáp ứng được những yêu cầu này của Mỹ.
Trong khi đó, ông Ngô Văn Thoan, Tham tán Thương Mại Việt Nam tại Hoa kỳ cho rằng những thay đổi này đã tạo nên các rào cản về kỹ thuật đối với các mặt hàng xuất khẩu của Việt Nam:
“Cả 3 cái đều toát lên cái ý là đều rơi vào tình trạng dựng nên trade barrier, nó đi ngược lại xu thế toàn cầu, đó là unfair lớn nhất.”
Tuy vậy, không phải doanh nghiệp Việt Nam nào cũng hào hứng với thị trường Mỹ, ông Doãn Tới, giám đốc công ty Nam Việt, chuyên xuất khẩu cá basa nói:
“Tôi không làm bên thị trường Mỹ và thực ra mà nói tôi cũng không quan tâm gì với thị trường Mỹ, trước kia thị trường Mỹ là thị trường số 1 của tôi, năm 2002 tôi dẫn đầu xuất hàng qua Mỹ, sang năm 2003 là bắt đầu áp thuế, cho nên tôi ngưng từ 2003 đến giờ.”
--------------------------
Chính phủ và các doanh nghiệp Việt Nam đã chuẩn bị thế nào trước những thay đổi này? Xin mời quý thính giả đón nghe bài tiếp theo trong chương trình phát thanh lần tới.
Vedan đang tìm cách “câu giờ”?
Thanh Quang, phóng viên RFA
2009-05-11
Hiện có nhiều dấu hiệu cho thất Công ty Vedan đang cố ý gây trở ngại trong trách nhiệm hỗ trợ, bồi thường cho hàng ngàn hộ dân.
RFA file photo
Sông Thị Vải bị ô nhiễm nặng nề do chất thải từ nhà máy của Vedan.
< meta name=ProgId content=Word.Document>< meta name=Generator content="Microsoft Word 12">< meta name=Originator content="Microsoft Word 12">
Hôm thứ Sáu 5-8, Hội Nông Dân thuộc các địa phương bị công ty Vedan gây ô nhiễm hàng chục năm qua, đã thỏa thuận yêu cầu Vedan phải giải quyết dứt điểm việc hỗ trợ, bồi thường nội trong tháng 5 này. Triển vọng đó ra sao?
Qua cuộc trao đổi với Thanh Quang, Luật sư Nguyễn Văn Hậu, đại diện và bảo vệ quyền lợi hợp pháp Hội Nông Dân trong vụ kiện, cho biết: “Vừa rồi tôi có văn bản gửi cho Vedan và đang chờ ý kiến cuối cùng của họ trong tuần này, nếu mà họ không trả lời thì chúng tôi sẽ có những động thái tiếp theo.”
Thanh Quang :Nghe nói phía Vedan tựứng mức bồi thường quá thấp rồi tựấn định cả tiêu chuẩn bồi thường để bắt bí nông dân bị thiệt hại thì xin Luật Sư cho biết thêm chi tiết về vấn đề này?
LS Nguyễn Văn Hậu: Bây giờ như thế này: Chúng tôi đã có văn bản chính thức gửi cho họ rồi và chúng tôi cũng đã chuyển những thiệt hại này cho họ rồi, cho nên thời hạn chúng tôi cho họ là trong tháng này họ phải có văn bản trả lời, và nếu không có văn bản trả lời thì chúng tôi sẽ làm tiếp.
Mới tuần vừa rồi chúng tôi đã có văn bản của Hội Nông Dân Thành Phố, chúng tôi đã nói thiệt hại của chúng tôi cả trăm tỷ mà đền có hai mươi mấy tỷ, thì chúng tôi đang chờ ý kiến của họ. Chúng tôi đã gửi cho Tổng Giám Đốc (Công Ty Vedan).
Trước đây có anh luật sư đại diện bên đó (Vedan) nhưng bây giờ chúng tôi làm việc trực tiếp với tổng giám đốc và chúng tôi đã có văn bản rồi, thì chúng ta phải đợi cái văn bản đó họ trả lời như thế nào thì sẽ thông báo lại.
Thanh Quang :Nghe nói buổi làm việc đó thì phía Hội Nông Dân đồng ý với nhau là yêu cầu Vedan giải quyết dứt điểm việc hỗ trợ bồi thường cho nông dân bị thiệt hại trong Tháng Năm này?
Chúng tôi đã có văn bản chính thức gửi cho họ rồi và chúng tôi cũng đã chuyển những thiệt hại này cho họ rồi, cho nên thời hạn chúng tôi cho họ là trong tháng này họ phải có văn bản trả lời, và nếu không có văn bản trả lời thì chúng tôi sẽ làm tiếp.
LS Nguyễn Văn Hậu
LS Nguyễn Văn Hậu: Đúng rồi.
Giằng dai, câu giờ…
Thanh Quang :Theo Luật Sư thì liệu triển vọng này ra sao ? Có thể tiếp tục gặp trở ngại từ phía Vedan nữa hay không ?
LS Nguyễn Van Hậu : Tôi nghĩ rằng cái trở ngại thì họ cũng đã biết phần của họ rồi, cho nên bây giờ vấn đề là đang chờ ý kiến của họ. Tôi nghĩ rằng có lẽ họ hoà hoãn với mình, họ đang tính toán lại, cho nên với cái hôm rồi họ đưa đại ra thôi.
Nước thải hôi thúi không xử lý được công ty Vedan thải ra sông gây ô nhiễm. photo courtesy of Vietnamnet
Tôi cho là như vậy cho nên chúng ta phải chờ cho họ có một văn bản chính thức rồi chúng tôi mới tính tiếp được. Chúng tôi cho gia hạn với họ trong Tháng Năm này.
Thanh Quang :Nghĩa là vấn đề bây giờ chỉ biết chờ thôi?
LS Nguyễn Văn Hậu : Dạ. Phải chờ thôi tại vì mình đã gửi văn bản, mình nói là trong hội nghị đó mình thống nhất là trong Tháng Năm thì Vedan phải có ý kiến được hay không được, hay là anh có ý kiến gì phản hồi thì anh phải có ý kiến chính thức với dư luận.
Đoàn của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường cũng đang vào đây để họ kiểm tra tình hình này, vì có đoàn kiểm tra của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường hồi xưa họ vào đây để họ xem coi công việc bồi thường cho những cư dân như thế nào.
Thanh Quang :Có một điểm mà Vedan yêu cầu là làm sao chứng minh được là nông dân bị thiệt hại cụ thể như thế nào, vân vân, thì liệu phía Hội Nông Dân có chứng minh được không, thưa Luật Sư?
LS Nguyễn Văn Hậu : Dạ thưa anh, nguồn ô nhiễm này trước hết chúng tôi thống kê là trước đây người nông dân làm ăn sinh sống rất là ổn định nhưng mà từ khi có dòng nước chảy qua bên đây thì họ đã ngưng sản xuất, họ đã chuyển sang nghề khác.
Và cái thứ hai là vùng này rất là nghèo, chính vì vậy Vedan họ cho rằng không phải họ gây ra ô nhiễm mà có rất nhiều đơn vị.
Chúng tôi nói rằng việc đó chúng tôi thấy là cá chết, tôm chết, vân vân, tất cả những cái đó thì những người dân này bị thiệt hại và người ta cũng có những số liệu, rồi có những xác nhận của những tập thể đó, thì chúng tôi đã chuyển những ý kiến này đến Công Ty Vedan.
Và chúng tôi mời họ để họ đi đến thực tiễn, đến nơi mà người nông dân có những sản phẩm chết đó để họ (Vedan) chứng kiến rằng cái việc này họ có nghĩa vụ để giúp đỡ cho bà con.
Việc ô nhiễm môi trường này, khi họ thải chất thải ra thì họ phải đóng phí, đàng này họ trốn việc đóng phí đó. Mỗi lần thải chất thải này ra nếu mà chúng ta có những biện pháp thì chi phí đó rất là nhiều, một ngày là hàng chục triệu lận. Thế mà anh ở đây máy chục năm rồi, anh thaỉ ra môi trường thì bây giờ anh có nghĩa vụ phải đền cho người nông dân này.
Nông dân bị thiệt hại và họ rất là bức xúc. Họ muốn sự thiệt hại của họ như vậy phải có một cái đền bù xứng đáng cho sự mất mát của họ.
LS Nguyễn Văn Hậu
Chúng tôi đã nói với họ như vậy. Họ cũng không đến. Họ làm như vậy thì chúng tôi một lần nữa với thiện chí, chúng tôi có văn bản gửi xem cái thái độ của họ như thế nào, lúc đó mình phải dùng những biện pháp khác.
Thanh Quang :Như vậy, theo Luật Sư nói thì cho tới giờ phút này thì sự hợp tác hay thiện chí hợp tác của Vedan có lẽ là cũng không có thiện chí lắm, có phải vậy không?
LS Nguyễn Văn Hậu : Tức là lần đầu tiên họp với họ thì sau đó họ đề nghị hỗ trợ 25 tỷ đồng, nhưng sau đó thì họ im luôn. Tôi không thấy họ thông báo gì. Sau đó tôi thấy họ lâu quá cho nên Hội Nông Dân mới bàn với chúng tôi là thôi bây giờ hội làm tiếp văn bản nữa. Chúng tôi đang đợi phần này coi như thế nào, chúng tôi sẽ tính tiếp.
Thanh Quang :Còn ngay trong lúc này thì phản ứng của hàng ngàn hộ nông dân bị thiệt hại ra sao?
LS Nguyễn Văn Hậu : Dĩ nhiên là họ có thiệt hại và họ rất là bức xúc. Họ muốn sự thiệt hại của họ như vậy phải có một cái đền bù xứng đáng cho sự mất mát của họ. Họ muốn có một nghĩa cử cao đẹp của công ty Vedan, nhưng mà thực sự cho đến nay với thái độ phản hồi như vậy thị rất là bức xúc, không hài lòng.
Thanh Quang :Cảm ơn Luật Sư rất nhiều
LHQ: Thêm nửa triệu người Pakistan bỏ chạy lánh nạn
12/05/2009
Vào lúc quân đội Pakistan tiếp tục chiến đấu với các phần tử chủ chiến Taliban ở thung lũng Swat, một máy bay không người lái nghi là của Hoa Kỳ đã oanh kích vào một khu vực ở Nam Waziristan, làm 8 phần tử chủ chiến thiệt mạng. Từ Islamabad, nơi các tổ chức cứu trợ đang bày tỏ mối lo ngại về số phận của khoảng 500,000 người đã chạy trốn cuộc tấn công của quân đội nhắm vào phe Taliban, thông tín viên Barry Wood của đài VOA ghi nhận chi tiết trong bài tường thuật sau đây.
Cư dân giúp cụ già chạy lánh nạn khỏi các cuộc tấn công của quân đội nhắm vào phe Taliban ở khu vực Shamuzai trong vùng Thung lũng Swat hôm 12/5/2009
Quân đội Pakistan cho hay lực lượng của họ đã hạ sát thêm 51 phần tử chủ chiến trong ngày qua, đưa số tử vong tổng cộng lên tới 751 chiến binh Taliban. Quân đội nói có 29 binh sĩ tử trận và 77 người bị thương trong cùng thời gian vừa kể.
Quân đội chưa cung cấp bằng chứng về con số cao các phần tử chủ chiến bị hạ sát và các giới chức cũng chưa tìm cách phỏng đoán có bao nhiêu thường dân thiệt mạng trong cuộc hành quân. Hai cuộc tấn công trước đây của quân đội ở Thung lũng Swat đã thất bại phần lớn vì số thường dân thương vong đã làm xói mòn hậu thuẫn của địa phương đối với sự can thiệp của quân đội.
Phát ngôn viên quân đội Pakistan, Thiếu tướng Athar Abbas nói với các phóng viên ở Islamabad rằng cho tới nay, quân đội đã tập trung vào việc sử dụng hỏa lực mạnh ở các khu vực hẻo lánh hơn để tìm cách hạ thấp số thương vong về phía thường dân.
Ông Abbas cho biết: “Tính đến nay, quân đội chưa đi đến mức mở các cuộc giao tranh quyết liệt ở các đô thị lớn. Cho đến khi nào tiến tới mức đó thì chúng tôi sẽ có thể di tản phần lớn thường dân đi nơi khác. Bởi vì tiến vào một khu vực đô thị để chiến đấu với bọn chủ chiến trong lúc có nhiều thường dân ở đó là điều không khôn ngoan.”
Ông Abbas cho rằng đây là lý do khiến quân đội tiếp tục bãi bỏ các lệnh giới nghiêm vài giờ mỗi ngày ở một số nơi để thường dân có thể chạy đi trước khi quân đội có hành động mạnh hơn. Quân đội ước tính có hơn 100,000 thường dân còn bị kẹt trong vùng giao tranh, nhưng mỗi lần bãi bỏ giới nghiêm thì phe Taliban lại lợi dụng tình hình lắng đọng trong giao tranh.
Ông Abbas nói: “Những kẻ gây rối lợi dụng tối đa những giờ nới giới nghiêm để đi lại và, hoặc là chạy trốn hoặc là cải tiến vị trí hay củng cố khu vực. Chúng tôi để ý đến điều đó và chúng tôi đang tiến hành mọi biện pháp.”
Liên hiệp quốc cho hay hơn 500,000 người đang đi lánh nạn giao tranh đã được nhà chức trách cho đăng ký. Đại đa số những người này sống với bạn bè, thân nhân hoặc các trại tạm trú.
Số người mới tới này khiến tổng số người bị thất tán ở miền tây bắc lên tới khoảng 1 triệu người. Các giới chức Liên hiệp quốc nói rằng công tác chăm sóc thường dân đang đề ra những thách thức lớn cho chính phủ và các tổ chức cứu trợ.
Khác với những vụ can thiệp khác của quân đội ở Swat, cuộc tấn công vừa qua được sự ủng hộ rộng rãi của quần chúng và chính giới. Các giới chức Hoa Kỳ cũng đã ca ngợi hành động đó sau nhiều tháng chỉ trích thỏa thuận hòa bình định đạt tới với phe chủ chiến.
Chuyên gia phân tích về an ninh của Pakistan Mahmood Shah nói rằng cuộc tấn công đã giúp hàn gắn sự rạn nứt lòng tin giữa Pakistan và Hoa Kỳ. Nhưng ông nói những vụ oanh kích bằng máy bay không người lái, tỷ như vụ hôm nay tại Nam Waziristan, chứng tỏ vẫn còn những mối bất đồng đáng kể.
Trong mấy tuần lễ vừa qua, các cơ quan truyền thông Mỹ đã loan tin rằng các giới chức Hoa Kỳ tiếp tục tin rằng chiến thuật đó là rất hữu hiệu trong việc hạ sát những thủ lãnh cao cấp của al-Qaida ở những nơi mà chúng gần như thoát ra khỏi tầm tay của chính phủ Pakistan.
Ông Mahmood Shah nói rằng mặc dầu một số thủ lãnh chủ chiến đã bị hạ sát, những vụ này vẫn không bù đắp được sự thiệt hại đối với công luận.
Ông Shah cho biết: “Nó đã không có tác dụng bao nhiêu. Việc tiêu diệt một vài người, có thể là 8 người hay 10 người tính đến giờ này. Nhưng đã bắt đầu nhìn thấy được mức thiệt hại và mất ổn định trong nước – đây là điểm mà người Mỹ không hiểu được.”
Bất kể sự phản đối của công chúng, Hoa Kỳ đã gia tăng mạnh con số các vụ không kích của máy bay không người lái trong năm ngoái, với hơn 40 vụ kể từ đầu năm 2008. Các vụ oanh kích đã xảy ra thường xuyên hơn trong những tháng gần đây.