Nhạc sĩ sử dụng lời thơ phải tôn trọng quyền của nhà thơ 6/26/2008 2:54:37 PM (GMT+7) Từ trước đến nay, việc bản quyền cho lời thơ (được phổ nhạc) không được coi trọng chứng tỏ sự thiếu văn hóa trong cách cư xử của nhạc sĩ lẫn những người tổ chức biểu diễn.
Nhà thơ Hoàng Hưng: "Hiếm khi nhà thơ được trả tác quyền" | Nhà thơ Hoàng Hưng cho rằng: Nhạc sĩ phải tôn trọng nhà thơ khi sử dụng lời thơ. |
Khi đề tên ca khúc thường chỉ có tên người nhạc sĩ mà không có tên nhà thơ. Mới đây, một bài hát phổ thơ một nhà thơ nữ trẻ đoạt giải thưởng của Hội nhạc sĩ Việt Nam, trong khi nhà thơ không hề biết bài hát phổ thơ mình được đoạt giải vì không ai báo, kể cả người nhạc sĩ đã một mình nghiễm nhiên lên nhận giải. Nhưng có trường hợp ứng xử rất đẹp. Ví dụ trường hợp nhạc sĩ Dương Thiệu Tước phổ nhạc bài thơ Chiều của nhà thơ Hồ Dzếnh. Hồi ấy nước mình bị chia cắt làm hai miền. Ông Dương Thiệu Tước ở miền Nam viết thư ra miền Bắc xin phép được phổ nhạc. Đến khi bài hát được trả tiền ước chừng 2 cây vàng ông gửi ra miền Bắc cho nhà thơ Hồ Dzếnh. Trường hợp tôi vừa kể trên là rất hiếm. Tôi biết có rất nhiều nhạc sĩ chơi với nhà thơ rồi phổ nhạc bài thơ của bạn không cần xin phép. Nhưng có nhiều nhạc sĩ chẳng bao giờ chơi với nhà thơ họ chỉ đọc thơ trên sách báo hứng chí lên rồi phổ nhạc coi đó là tác phẩm riêng mình mà bỏ qua công sức của nhà thơ. Tâm lí chung của mọi người là coi trọng phần nhạc hơn lời ca khúc. Tôi thì nghĩ ngược lại. Có lần, tôi có hỏi nhạc sĩ Dương Thiệu Tước về tầm quan trọng của lời thơ. Ông Dương Thiệu Tước trả lời: “Lời thơ cực kì quan trọng. Bởi âm điệu bài thơ, sự ngắt nhịp bài thơ là gợi ý cho phần nhạc của ca khúc”. Đúng là có nhiều trường hợp bài thơ được phổ nhạc nên đến được với công chúng nhưng cũng có không ít trường hợp ngược lại nhờ bài thơ mà bài hát nổi tiếng. Bản thân tôi có bài thơ “Tiếng hát người chăn bò” được nhạc sĩ phổ, nhờ đó mà người nhạc sĩ đó nổi tiếng nhưng sau mấy chục năm, ông ấy chưa từng gặp tôi một lần để xin phép. Tôi rất ủng hộ việc làm của anh Phó Đức Phương đòi tác quyền cho các ca khúc, song nếu như người nhạc sĩ một mình đứng tên ký tên đại diện trong khi không có sự đồng ý của nhà thơ là không đúng bởi không thể coi thường tầm quan trọng của lời thơ như nhạc sĩ Dương Thiệu Tước đã chỉ ra. | Nhà thơ Bùi Minh Quốc:"Xét cả lý lẫn tình, nhạc sĩ phải tôn trọng nhà thơ..." |
Thực ra, các nhà thơ có bài thơ được phổ nhạc là mừng rồi còn tiền không quan trọng lắm đâu. Một bài hát được chi trả bản quyền chắng đáng bao nhiêu, nếu chia cho nhà thơ số tiền ấy càng chẳng bõ bèn gì. Nhưng nếu bài hát được mua bản quyền 10.000 USD chẳng hạn liệu nhà thơ có im lặng được không? Tôi nghĩ, đã đến lúc các nhà thơ phải có tiếng nói để lên tiếng cho quyền lợi hợp pháp của chính mình, chí ít cũng là quyền được biết bài thơ đã được phổ nhạc. Nhà thơ Bùi Minh Quốc: Nhạc sĩ phải tôn trọng nhà thơ Tôi cho rằng trước tiên có thơ mới có nhạc (ca khúc phổ thơ). Xét cả về lý lẫn tình, nhạc sỹ phải tôn trọng nhà thơ. Sự “tôn trọng nhà thơ” mà nhà thơ Bùi Minh Quốc nêu ra ở đây theo người viết có cả sự tôn trọng về quyền tác giả của nhà thơ. Ông còn cho biết: Khi một tác phẩm thơ được phổ nhạc, đến với công chúng, rồi tác phẩm đó được sử dụng vào các chương trình nhằm thu lợi nhuận (kể cả chương trình đó không thu được tiền) theo luật, vẫn phải trả tiền tác quyền. Một cô ca sĩ hát một ca khúc, hay một chương trình biểu diễn có thể thu về một khoản tiền lớn thì chẳng có lý do gì tác giả của những tác phẩm được sử dụng lại không được hưởng quyền lợi. Đáng lắm chứ! nhưng cái cách mà người ta đang “đối xử” với tác giả của nó là văn hoá gì?
Thành Duy - Trần Hoàng http://vtc.vn
Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu: "Tôi nguyện chắp cánh cho thơ bay lên" 27/04/2006 22:30 
| Nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu - Ảnh: Hạ Anh
|
Là tác giả của hơn 100 ca khúc đã công bố, trong đó có khoảng 2/3 là các ca khúc phổ thơ, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu như một chàng hoàng tử suốt đời tìm kiếm nàng công chúa thơ ca để tình nguyện nâng bước cho nàng bay đến tâm hồn người yêu nhạc. * Thưa nhạc sĩ, ông còn nhớ ca khúc phổ thơ đầu tiên của mình không? - Nhớ chứ, làm sao tôi quên được, đó là ca khúc Những người đã chết, phổ thơ của Tế Hanh vào năm 1946. Đứa con đầu lòng của mối duyên thơ nhạc được tôi viết bằng tất cả sự hồn nhiên tươi trẻ của trái tim mình. Nhạc bài này cũng tự nhiên như "háát thơ" vậy (ông cất tiếng hát ngân nga). * Vì sao ông lại rất mặn mà với mối duyên thơ tình nhạc như thế? Có lý do gì đặc biệt không? - Có một điều tôi muốn nhấn mạnh thế này: Trên thế giới thơ phổ nhạc rất phổ biến từ Âu đến Á. Những ca khúc bất tử đến ngày nay cũng đều là thơ phổ nhạc đó thôi: Nhạc chiều của Schubert, Quốc tế ca... Tôi cho rằng thơ phổ nhạc đạt đến mức độ cộng hưởng tâm hồn của nhạc sĩ và thi sĩ. Tìm thấy một bài thơ phù hợp, nhạc sĩ phổ nhạc và gửi gắm tâm trạng mình. Xét đến cùng, chất thơ trong ca từ của một nhạc sĩ thuần túy không thể bằng được chất thơ trong ca từ vốn là bài thơ của một nhà thơ. Nhà thơ chắt chiu từng con chữ, nhạc sĩ chăm chút từng nốt nhạc sẽ cho ra một tác phẩm toàn vẹn và đầy đặn. Bởi vậy, tôi hết sức thích phổ nhạc cho thơ. Thơ và nhạc như cặp anh chị em song sinh, thơ một cánh, nhạc một cánh cho tác phẩm bay lên. * Trong số gia tài ca khúc phổ từ thơ của mình, ông có ấn tượng sâu đậm với "đứa con" nào nhất? - Tác phẩm cũng như con mình, đứa nào cũng thương nhưng có đứa để lại ấn tượng sâu sắc hơn. Một trong số đó là Hành khúc ngày và đêm. Tôi đọc được bài thơ này của Bùi Công Minh trên Văn nghệ Quân đội. Bài thơ rất hợp với hoàn cảnh của con trai tôi lúc bấy giờ. Nó làm bộ đội công binh, có người yêu là cô giáo ở Hà Nội. Thế là tôi phổ nhạc ngay để tặng con. Anh Phan Huấn là người đầu tiên hát ca khúc này. Có chuyện rất vui. Số là lúc ấy, trưa nào anh Phan Huấn cũng đến giục hỏi tôi đã xong chưa. Đến lúc xong, anh Lê Lôi đề nghị Phan Huấn hát và ghi âm cho Đài tiếng nói Việt Nam. Lúc đó do yêu cầu phục vụ cách mạng nên có người đề nghị nên bỏ câu: "Rất dài và rất xa là những ngày thương nhớ" đi. Vì kháng chiến mà nói "rất dài và rất xa" thì chiến sĩ sẽ nản lòng. Thế là Phan Huấn phải hát thay chỗ đó bằng "hớ hờ hờ hớ hơ là những ngày thương nhớ". Bây giờ, tôi vẫn còn giữ băng ghi âm có đoạn "hờ hớ hơ hơ" của anh Phan Huấn. Sau đó, anh Doãn Nho có viết một bài đăng trên Văn nghệ Quân đội nói rằng Phan Huỳnh Điểu đã làm được điều đặc biệt là biến tình ca thành hành khúc, tình ca vẫn có thể chiến đấu với giặc được. * Sáng tác rất nhiều ca khúc thơ - nhạc, ông có tình cảm đặc biệt nào với các nhà thơ không? - Có chứ, tôi rất thân với anh Tế Hanh và anh Hoài Vũ. Riêng Xuân Quỳnh là tình cảm đặc biệt như chú cháu trong nhà. Chỉ tiếc là thời gian gặp Xuân Quỳnh không lâu. Khi tôi về miền Nam, phổ nhạc Thuyền và biển. Tôi có đem băng do Tuấn Phong hát ra cho Quỳnh nghe. Quỳnh không hài lòng lắm về việc Phong đổi đại từ nhân xưng "em" thành "anh". Chính tôi cũng không đồng ý điều đó nhưng vẫn thấy áy náy với cháu. Riêng anh Tế Hanh thì có thể nói tình thân như thủ túc, ca khúc phổ thơ đầu tiên của tôi là thơ của anh. Anh là người hiền lành, tôi chưa từng thấy anh cãi cọ với ai bao giờ. Thơ của anh thì tuyệt vời: lắng đọng và sâu sắc. * Nếu có điều để chia sẻ với khán thính giả yêu các ca khúc nhạc - thơ của ông, ông sẽ tâm tình gì với họ? - Tôi xin cảm ơn mọi người đã yêu thơ, nhạc không chỉ của riêng tôi mà của các nhà thơ, nhạc sĩ khác. Tôi vẫn hay nghĩ rằng, người biết yêu thơ, nhạc sẽ ít tà tâm sân si hơn người không yêu. Yêu cái đẹp của thơ, nhạc thì chắc khó mà làm chuyện hung tợn. Tôi vẫn cảm ơn những con người ấy và nghĩ rằng xã hội sẽ đẹp hơn nếu có nhiều người biết hướng thiện qua việc yêu thích những sản phẩm nghệ thuật giàu tính nhân văn. * Xin cảm ơn ông! Hạ Anh (thực hiện, TN)
Cách sáng tác nhạc và phổ thơ thành nhạc
Thơ phổ nhạc |